Tác giả: Hàn Dạ Sơ Tuyết
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1208 lượt.
h ,Ngô Ngôn liền bắt Chu Lằng nằm xuống cái giường ở cách vách ,rồi gọi bác sĩ kiểm tra qua cho Chu Lăng .Chu Lăng trừng mắt nhìn liếc mắt một cái :"Nào có nghiêm trọng như vậy ,thật là mất mặt nha ."
"Em bây giờ cũng không phải là một người ,sao lại không cẩn thận .Anh xem sắc mặt em tái nhợt như vậy ,vẫn là nên kiểm tra một chút thì tốt hơn ." Ngô Ngôn nói ,"Bất luận là em hay là cục cưng , anh đều không hy vọng có việc gì."
Quả nhiên bác sĩ là khám kiểm tra cho Chu Lăng rồi nói một phen :" Tẩu tử là mệt mỏi ,cố gắng nghỉ ngơi cho tốt."
Ngô Ngôn ở trong lòng lại càng tỏ ra áy náy ,Mặc dù anh không thể chăm sóc cô ,nhưng lại làm liên lụy đến cô ,bụng to lại phải chăm sóc mình ,ngay cả đứa bẻ trong bụng cũng chịu tội theo .
"Anh nói cái gì vậy ,anh bị thương ,em không chăm sóc anh thì chăm sóc ai ,hay là anh muốn tìm người phụ nữ nào đến ?" Chu Lăng cố ý dựng thẳng mi lên hung hăng hỏi ,"Hay là anh ở bên ngoài còn có người nào so với em trẻ tuổi xinh đẹp ôn nhu hơn ?"
Ngô Ngôn bật cười :" Kia anh muốn cũng không có thời gian a ."
Chu Lăng bĩu môi :"Ai biết được ,nói không chừng mấy ngày nay nói là đi làm nhiệm vụ ,nhưng thật ra là ở bên ngoài đi tìm tình nhân ,sau đó bị tình địch đánh đả thương ..." Cô nghĩ tiểu thuyết mà ngày xưa đã đọc qua , người chồng có tình nhân ở bên ngoài ,nếu không may bị bạn trai hay người chồng của tình nhân phát hiện ,sau đó là hai bên xông vào quyết đấu ...không thể không nói ,thật là rất cẩu huyết .
Ở chung quanh có mấy chiến sĩ đứng nghe cô nói như vậy ,đều nhịn không được nở nụ cười . Ngô Ngôn trắng mắt liếc một cái :"Anh biết em là người biên tập chuyện xưa rất lợi hại ,bằng không cũng không thể viết tiểu thuyết ở trên mạng ,chính là có thể hay không xin em đừng đem anh trở thành nam nhân vật chính ? Nhất là loại này ..." Anh ghét bỏ ,nhăn nhíu mày ,"Đàn ông loại này ."
"Hắc, đây chính là diễm phúc đó .Không phải nói là nếu hoa mẫu đơn chết , cho dù biến thành quỷ cũng phong lưu sao? Chu Lăng nhìn anh đã muốn quên đi áy náy ,nhẹ nhàng thở ra ,lại càng chêu chọc.
Ngô Ngôn muốn nói anh chỉ muốn chết ở bên em đóa hoa nhài ,đảo mắt thấy mấy chiến sĩ đều vây ở một bên cười ,ngay cả bác sĩ cũng đứng ở ngay bên cạnh chế giễu ,lời nói đành nuốt lại ,chỉ nói :"Nói hưu nói vượn ,mau đi nghỉ ngơi trong chốc lát ." Lại hướng thuộc hạ nói ,"Còn ở chỗ này chờ tôi phát tiền sao ? Còn không quay về huấn luyện đi ."
Mọi người thế này mới hết cười .Hai người rảnh rỗi nói mấy câu ,thì có đại đội trường và đại tỷ đến thăm bọn họ ,sau đó là nhị trung đội và vài tẩu tử .Chu Lăng nằm trong chốc lát ,cảm thấy bụng không hề khó chịu ,liền đứng lên nói:" Em trở về nấu cơm ,bé Phúc Binh biết anh đã trở về ,không biết là vui mừng bao nhiêu đâu .Chờ em làm cơm rồi dẫn con đến xem anh ."
Mấy ngày nay bé Phúc Binh đều rất ngoan ,buổi sáng Chu Lăng gọi dậy là liền rời giường ,không khóc không nháo .Ở nhà đại tỷ ăn cơm ,đại tỷ làm cho cái gì cũng ăn cái đó ,không cần người ngồi bên cạnh đút cho ăn ,cũng không làm thức ăn rơi vãi đầy bàn ,đại tỷ yêu quý vô cùng ,nói thẳng xú tiểu tử nhà mình trước đây cũng không có ngoan như vậy . Chu Lăng mang theo bé đến phòng chữa bệnh ,khi nhìn thấy Ngô Ngôn nằm ở trên giường ,vẫn là đứa bé nhu thuận đột nhiên "OA" một tiếng khóc lớn lên ,Mọi người không kịp phản ứng lại ,bé đã lưu loát cọ chân đá giày rơi xuống ,cũng không biết như thế nào liền lợi hại như vậy ,bình thường giường bệnh cao như vậy nhưng hai ba bước là ghé vào trên người Ngô Ngôn khóc thẳng :" Ba ba đừng chết...Oa...Con không muốn ba chết..."
Chu Lăng lấy lại tinh thần ,vội vàng đi qua đem tiểu tử kia ôm đi :" Ngoan đừng khóc ,cẩn thận không lại đè lên ba ba,ngoan a..."
Bé Phúc Binh tựa hồ không có nghe thấy lời của cô ,dùng sức giãy dụa đứng lên . Ngô Ngôn di dời thân thể ,nói :" Tiểu Lăng ,buông con xuống đây đi ,cẩn thận đừng để con đá vào bụng."
"Có thể hay không áp đến miệng vết thương của anh ?" Chu Lăng do dự hỏi ,bất quá cô ôm bé Phúc Binh cũng thật sự là cố hết sức ,liền ở trên ghế ngồ xuống ,đem tiểu tử kia long vào trong ngực ,nhẹ nhàng vỗ lưng bé trấn an ,"Ngoan a ,ba ba ở đây ,con xem ,ba ba vẫn tốt a ."
Bé Phúc Binh chậm rãi an tĩnh lại ,lại vẫn hướng người ba ba bắt tay vào :"Muốn ba ba ,con muốn ba ba..."
Chu Lăng nghe trong lòng đau xót ,cả giận nói "Nói bậy bạ gì đó ? Lời này em lặp lại lần nữa ,anh nghe cho tốt . Nếu anh dám hy sinh ,em sẽ để cho người đàn ông khác tiêu tiền của anh ,ngủ với người phụ nữ của anh ,đánh con anh...Không ,nếu đứa bé này còn chưa sinh ra mà anh đã hy sinh ,em kiên quyết xóa sạch nó ,mới không cần mang con riêng đi lập gia đình."
Ngô Ngôn cười khổ :"Bác sĩ nói phải nghỉ ngơi nửa năm ,đến lúc đó em cũng đã sinh con ." Dừng dừng lại nói ," Em yên tâm đi ,anh sẽ cẩn thận ---vì không để cho người đàn ông khác tiêu tiền của anh ,ngủ với người phụ nữ của anh ,đánh con anh ,cho nên anh cũng phải sống đến tám mươi a"
Mặt Chu Lăng đỏ lên ,nói sang