Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

a, dùng sức tàn hướng về phía Hoắc Thương Châu nhổ một bãi nước bọt, chỉ có điều không làm sao tới được người hắn, tận cùng hung ác nhìn chằm chằm về phía bóng tối, như muốn nhìn rõ bộ dạng người đàn ông kia.
Bốp, một đả thủ giáng cho hắn một cái tát nặng nề, khóe miệng hắn tóe máu “Muốn chết sao? Hả?” Đả thủ bóp chặt cằm hắn.
“Tao có chết cũng sẽ không nói” Hắn vốn là đầu trộm đuôi cướp, đắc tội với không ít người, nhưng trộm cũng có chí khí, huống chi là xã hội đen, cái bọn chúng coi trọng nhất là chí khí cùng sự trung thành, nếu hôm nay hắn khai ra ông chủ của mình, cũng có nghĩa từ nay về sau không có cách nào sống yên ổn, quan trọng hơn còn liên lụy tới người thân.
“À? Vậy mày có muốn nghe vợ con ngươi nói một chút không?” Trong bóng tối, Hoắc Thương Châu mang theo một ý đùa giỡn.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Sao muốn động vào người thân của ta!” Thất ca nháy mắt mất đi lý trí, vùng vẫy như giãy chết, cặp mắt đỏ ngầu.
Quả nhiên, Lôi Ảnh đã điều tra, tên Thất ca này bình thường làm nhiều việc ác, tuy nhiên lại hết sức bảo vệ gia đình, đối với vợ con càng yêu thương. Vừa rồi Hoắc Thương Châu còn thấy trong mắt hắn chứa đựng nước mắt.
“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ cho ngươi một khoản tiền, mang theo vợ con đến một nơi không ai biết làm lại cuộc sống.” Lần này Hoắc Thương Châu hạ một đòn cuối, gần đây, luôn có người cầm súng đi theo anh, không tìm được kẻ núp trong bóng tối, sớm muộn cũng sẽ xảy ra đại loạn.
“Ta cho ngươi một phút để nghĩ, trước đó nghe một chút cái này” thấy thái độ của tên này có chút giãn ra, Hoắc Thương Châu nắm lấy thời cơ, ấn nút máy ghi âm.
“A Thất! Anh hãy khai ra hết đi… Sau này chúng ta mang theo con cao chạy xa bay, chẳng lẽ anh muốn mẹ con em cả ngày vì anh lo lắng đề phòng? Con còn nhỏ, anh thật muốn sau này nó mỗi ngày đều sống trong sợ hãi ư?”
“Ba… huhuhu”
Ghi âm kết thúc, Hoắc Thương Châu thu hồi máy lại.
“Ngươi đã làm gì với họ! Đã làm gì!” Nghe xong đoạn ghi âm, Thất ca không kìm được vừa trào nước mắt vừa gào thét.
“Ta chưa làm gì cả, chỉ cần ngươi phối hợp cho tốt, ta sẽ thực hiện lời hứa của mình” Hoắc Thương Châu thản nhiên nói, không khó để nghe được anh chắc chắn đến cỡ nào.
Một giây trôi qua, A Thất bị trói trên giá gỗ hình chữ thập cúi đầu như đang phải đưa ra một quyết định khó khăn. Hết một phút, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy nước, sự giận dữ vừa rồi đã biến mắt, hắn bình tĩnh nhìn nơi bóng tối cắn răng hít thật sâu “Ta nói!”…
“Tra được chưa?” Hứa Cần Dương đứng bên cửa sổ, ngón tay kẹp một điếu thuốc vừa châm, chân mày khóa chặt như đang suy nghĩ.
“Rồi… đây là địa chỉ” A Đông đưa cho Hứa Cần Dương một tờ giấy.
Nhìn thấy mảnh giấy, chân mày Hứa Cần Dương dãn ra, một nụ cười tà ác nở trên khuôn mặt tuấn tú. Hoắc Thương Châu, dám đối nghịch với ta, xem ta cho ngươi tan xương nát thịt.
Hứa Cần Dương dập điếu thuốc, không chớp mắt nhìn A Đông “Chuyện này đừng để lộ, ta tự có tính toán”
“Dạ” A Đông gật đầu.
Hoắc Thương Châu … người phụ nữ của ngươi, ta muốn đoạt! Hứa Cần Dương cười càng gian tà hơn, nét mặt còn mang theo nét độc ác, đôi con người màu nâu mê người trở nên đen tối.
Thù hận, căm thù là ma quỷ, xui khiến con người đi vào ngõ cụt. Đáng sợ hơn, mọi người lại không ý thức được sự tồn tại của nó, quay đi quẩn lại, cuối cùng sẽ nuốt mất linh hồn ai?
………………..
Cố Chiêu Ninh đến nhà mới đốc thúc việc lắp đặt thiết bị, lúc về đến nhà phát hiện giầy của Hoắc Thương Châu để ngoài cửa, còn có một đôi giày cao gót của phụ nữ, cô nhất thời không biết phải phản ứng thế nào. Cô bỏ giầy nhìn xung quanh phòng khách, phòng bếp không thấy bóng dáng Hoắc Thương Châu, cô nhẹ nhàng đi lên tầng 2, tiến về phía phòng ngủ. Cửa khép, cô định đẩy cửa vào thì nghe tiếng con gái nũng nịu bên trong “Ghét quá đi… Thương Châu… Em muốn”
Dựa vào đâu! Ở bên ngoài tìm hoa đuổi bướm chưa đủ hay sao lại còn dám mang về nhà, hơn nữa là phòng ngủ của 2 người! Cố Chiêu Ninh thật muốn xông vào, hung hăng cho con mụ đàn bà đang nũng nịu kia 2 cái bạt tai, tay đã đặt trên tay nắm cửa lại rụt về. Đột nhiên nghĩ đến lời nói trước khi đi của Hoắc Thương Châu trong căn phòng đêm đó “Tự giải quyết cho tốt”, hôm nay anh ta làm như vậy chẳng qua chỉ muốn cô sập bẫy, sau đó tự giễu cợt chính mình. Kìm nén cảm xúc, Cố Chiêu Ninh hít một hơi thật sâu, cô không thể bị đánh bại! Nghe những âm thanh chói tai trong phòng, Cố Chiêu Ninh mấp máy môi, như người không có việc gì tự nhiên đẩy cửa phòng.
Lỗ tai Hoắc Thương Châu rất nhạy bén, anh cảm thấy Cố Chiêu Ninh ở đây, tiếp tục ra vẻ thân mật, không ngừng vuốt ve người phụ nữ kia khiến cô ta cười khúc khích.
Cố Chiêu Ninh nhìn hai kẻ trong chăn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, cô bình tĩnh đi đến ghế salon cách giường không xa ngồi xuống, cầm quả táo cắn một miếng “Không tệ”. Nghe có vẻ như khen quả táo, cũng có ý giễu cợt hai kẻ trên giường.
“Á!...” Cô ả đang hưởng thụ trên giường nghe thấy giọng Cố Chiêu Ninh, sợ tới mức choáng váng, đây chẳng phải nhà của H


Polaroid