Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quái Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Cổ Nại

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.

ới Cố Chiêu Ninh nhưng không thành, ngược lại còn bị Cố Chiêu Ninh hung hăng quăng cho một cái tát. Hoắc Thương Châu đột nhiên rất muốn cười, Dư Na đụng phải Cố Chiêu Ninh thật là xui xẻo. Len lén cười, sau đó ra vẻ tức giận đến kéo hai cô gái ra, đứng sau lưng Dư Na mà nói “Cố Chiêu Ninh! Cô thật là quá đáng”. Nhìn cứ như thể anh đang bất bình thay cho Dư Na thật, thực tế chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy anh căn bản không có tâm tình giúp Dư Na, chẳng qua chỉ muốn chọc giận Cố Chiêu Ninh mà thôi.
Nhưng lúc này Cố Chiêu Ninh làm gì còn tâm trạng suy nghĩ kỹ, khi cô thấy Hoắc Thương Châu thay mặt Dư Na chỉ trích mình, cô cảm thấy trái tim bị rỉ máu, hơn nữa Dư Na còn tranh thủ chui vào ngực Hoắc Thương Châu than khóc “Thương Châu… Thương Châu! Cô ta gạt em phải không, cô ta không phải là vợ anh phải không?” Đôi mắt đẫm lệ ngẩng đầu nhìn Hoắc Thương Châu, bị ánh mắt lạnh như băng của anh làm cho ngớ người.
Thực ra trong lòng Hoắc Thương Châu lúc này chẳng có tí hứng thú nào với Dư Na, nhưng ngại Cố Chiêu Ninh vẫn đứng đây, nên anh chịu đựng đưa tay lau nước mắt cho cô “Ngoan… Em về trước đi, lúc khác anh sẽ giải thích”
Những lời này khiến lòng Dư Na ngổn ngang, xem ra thực sự cái cô Cố Chiêu Ninh này và Hoắc Thương Châu có gì với nhau, nhưng cũng biết rõ lúc này không thể được voi đòi tiên, bởi vì Hoắc Thương Châu cũng không giống mấy gã đàn ông vây quanh cưng chiều dụ dỗ cô, nếu vậy cô cũng chẳng lao tâm khổ tứ muốn đoạt được anh như thế, cho nên, Dư Na đành mím môi gật đầu “Vâng, em nghe anh”. Nói xong, Dư Na quay đầu ném cho Cố Chiêu Ninh một ánh mắt ‘cứ chờ xem’ rồi tức giận bỏ đi.
“Anh buông ra!” Vô liêm sỉ! Đúng là kẻ vô liêm sỉ! Vừa mới rồi còn cùng với người phụ nữ khác, bây giờ lại trở mặt muốn sàm sỡ cô, Cố Chiêu Ninh thấy Hoắc Thương Châu thật bẩn thỉu, cô không nên để anh ta đụng chạm vào mình. Đẩy Hoắc Thương Châu ra, cô thở hổn hển rồi lảo đảo chạy ra khỏi phòng ngủ.
Hoắc Thương Châu căn bản không dùng sức, nếu không Cố Chiêu Ninh chẳng có cách nào thoát khỏi bàn tay anh, đến lúc này, dù cho Cố Chiêu Ninh có phản bội mình, dù cho cô nói rất nhiều lời trái ý anh, nhưng chỉ cần một ánh mắt vô tội tức giận đã có thể động tới trái tim anh, vừa rồi ở trong vòng tay mình, anh thấy cô run rẩy, chẳng lẽ cô ấy sợ mình sao? Không! Anh không muốn cô sợ mình, vì vậy, anh đè nén lửa giận trong lòng mà buông cô ấy ra.
Sau khi chạy ra khỏi Hoắc trạch, Cố Chiêu Ninh chạy đến bên đường lớn vẫy tay bắt xe.
Ngồi lên taxi, cô quay đầu liếc nhìn Hoắc gia, ánh mắt có chút mất mát nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, cũng vừa hay, điên thoại của cô lại đổ chuông.
Nhìn thấy tên Trương Dịch Dương, Cố Chiêu Ninh trả lời “Chào bác sĩ Trương”
Có khi phải đến một phút, Cố Chiêu Ninh không nói chuyện mà chỉ nghe tiếng Trương Dịch Dương nói trong điện thoại… Sau khi anh nói xong, Cố Chiêu Ninh ngây dại, điện thoại từ từ trượt khỏi tay cô, nước mắt cũng không nhịn được chảy xuống.
Trong phòng cấp cứu, toàn bộ các trưởng khoa và y tá trưởng đều có mặt. Trang Duy Y tái nhợt nằm trên bàn mổ, chụp ống dưỡng khí, hô hấp và nhịp tim rất yếu.
Các bác sĩ không dám chậm trễ, viện trưởng càng nôn nóng, tất cả đều chú tâm cấp cứu.
Một bóng dáng mảnh khảnh như bay lao tới, nhìn đèn phòng mổ đang sáng, Cố Chiêu Ninh mồ hôi nhễ nhại, thở không ra hơi, không còn tí sức trượt trên cánh cửa. Cô vừa nhận được điện thoại thông báo mẹ cô có hiện tượng suy thận, đã được đưa vào phòng mổ.
“Cố Chiêu Ninh? Là em thật à, sao em lại ở đây?” Bạch Hiên Dật hôm nay đến đón người xuất viện, đang làm thủ tục thì thấy một bóng giống Cố Chiêu Ninh chạy như bay , không chút suy nghĩ anh liền chạy theo, nhưng không kịp thang máy của cô. Anh nhìn tầng thang máy dừng lại rồi chạy thang bộ lên, tìm nửa ngày mới thấy Cố Chiêu Ninh đang ngồi bệt trước cửa phòng mổ.
Khi Cố Chiêu Ninh mặt đầy nước mắt quay lại nhìn, lòng Bạch Hiên Dật như có ngàn vết dao đâm vào, trông cô rất thương tâm, một cô gái xinh đẹp lại khóc sướt mướt như vậy làm người ta phải chú ý. Bạch Hiên Dật cau mày ngồi xổm xuống, không nói gì ôm lấy cô, có lẽ lúc này cô không cần lời an ủi, chỉ đơn giản cần một cái ôm thật chặt, anh nguyện ý làm người đó.
Tựa vào ngực Bạch Hiên Dật, Cố Chiêu Ninh không kìm nén được khóc òa… vô cùng thương tâm. Cô biết suy thận là như thế nào, nhưng không hiểu vì sao chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi mẹ cô lại có hiện tượng này, cô hận mình đã không ở bên cạnh mẹ.
Khóc rất lâu, Cố Chiêu Ninh như mệt lả, tiếng khóc bây giờ chỉ còn những cái nấc nức nở.
“Bạch Hiên Dật, mẹ em sẽ không sao phải không?” Vì khóc nhiều mà giọng cô trở nên khàn đặc run rẩy, như một đứa trẻ dựa vào ngực Bạch Hiên Dật, hai tay siết chặt cổ áo anh, có lẽ chỉ như vậy cô mới thấy một chút cảm giác an toàn.
Thì ra là, mẹ cô xảy ra chuyện.
Mặc dù không biết đó là chuyện gì, nhưng anh biết đó không phải là một loại tiểu phẫu. Anh nhíu mày, ôm Cố Chiêu Ninh chặt hơn. “Không sao, nhất định sẽ không sao” khẽ vuốt tóc cô, Bạch Hiên Dật hết sức dịu dàng an ủi.