Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1207 lượt.
dường như cô đều đã đến ăn. Chỉ cần liếc mắt, liền nhận ra nơi làm thức ăn này, phía bên trên chiếc hộp đựng thức ăn đều in tên nhà hàng, khách sạn màu vàng.
Hội quán an nhàn Caesar, hội quán liên hoàn cao cấp nổi tiếng nhất cả nước, mặc dù không lấy ăn uống làm chủ, nhưng danh sư hay đầu bếp ở đây tuyệt đối đều là có danh tiếng, số lượng hội viên cũng cực hạn chế, nếu không có danh tiếng coi như nhà ngươi có tiền cũng không phải muốn ăn là được. Hơn nữa đưa đồ ăn phục vụ bên ngoài thì lại càng chỉ khách quý cấp kim cương mới có được.
Âu Nhược Nhã nhìn Viêm Liệt, vẻ mặt nghi ngờ hiện lên trên mặt hết sức rõ ràng, từ bữa trưa này có thể đoán ra được, người theo đuổi Viêm Liệt tuyệt đối không phải là một người phụ nữ bình thường, chẳng lẽ tin đồn trong công ty là thật.
“Viêm Liệt, cậu hãy thành thật nói cho mình biết, đây không phải là của người phụ nữ Bắc Đường Yên kia đưa tới đó chứ?” Âu Nhược Nhã cũng không có nói nhảm, trực giác của cô nói cho cô biết, suy đoán của cô là chính xác.
“Ừm” Một số thời điểm Viêm Liệt lại không thích nói dối, hơn nữa, cũng không cần thiết phải nói dối. Chỉ là, anh cũng biết việc này sẽ khiến cuộc sống của anh gặp phải nhiều phiền toái không thể tránh khỏi..
“Thật sự là cô ta! Cô ta đây là có ý gì, hai người thật sự ở bên nhau? Không, không thể nào, mình không tin, chuyện này căn bản là không thực tế mà.” Câu trả lời của Viêm Liệt đã khẳng định suy đoán của Âu Nhược Nhã. Nhưng Âu Nhược Nhã cảm thấy rất hoang đường, mặc dù cô vẫn luôn hoài nghi chuyện này, nhưng hoài nghi là hoài nghi, ở trong lòng cô vẫn cảm thấy chuyện này rất không có khả năng, không nói đến thân phận, riêng tuổi tác cũng đã kém nhau nhiều như vậy.
“Mình và cô ấy còn chưa có ở bên nhau, nhưng mà trên thế giới này không có cái gì là không thể cả. Tiểu Nhã, mình hi vọng cậu có thể tỉnh táo một chút.” Viêm Liệt khẽ cau mày, không thích thái độ như vậy của Âu Nhược Nhã, chỉ là cũng có một tia bất đắc dĩ. Có lẽ người bình thường cũng sẽ cảm thấy như vậy, thật ra thì anh cũng cảm thấy như vậy, anh và tổng giám đốc thật sự là rất không thực tế. Quyết định của anh lại bị đả kích nho nhỏ, nhưng còn chưa đủ để anh bị dao động.
“Đây là ý gì?” Âu Nhược Nhã cảm thấy trong lời nói của Viêm Liệt có sự ám chỉ hết sức rõ ràng.
“Cô ấy đang theo đuổi mình, mặc dù mình chưa đồng ý, nhưng mà mình cũng đã chuẩn bị đồng ý rồi.” Tối hôm nay chính là thời gian ước định của bọn họ, anh đã quyết định sẽ đồng ý với cô, hơn nữa, trong lòng còn mang theo một sự chờ đợi hết sức kích động.
“Viêm Liệt, cậu điên rồi, làm sao cậu có thể đồng ý với cô ta loại chuyện như vậy, có phải cô ta uy hiếp cậu hay không, cậu nói cho mình biết đi, có vấn đề gì chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết.” Viêm Liệt có chút ngây ngốc, đây là chuyện gì vậy chứ?
“Không có, không có bất kỳ uy hiếp nào hết, là mình tự nguyện, tiểu thư à, cậu đừng quên mình cũng là một người con trai có được hay không, có thể đừng biến mình thành tiểu cô nương bị ác bá ép hôn như vậy được không?.”
“Là cậu tự nguyện? Ý của cậu là… cậu thích cô ta?” Âu Nhược Nhã hỏi như thế, nhưng vẻ mặt rõ ràng mang theo cảm giác không tin.
“Chúng ta đã quen biết nhau 4 năm rồi, cậu nên hiểu mình chứ , nếu như không phải là chuyện mình tình nguyện, thì có uy hiếp minhg thế nào cũng đều là vô dụng thôi” Thoạt nhìn Viêm Liệt giống như ánh mặt trời hết sức rực rỡ nhưng cũng hết sức quật cường, chỉ cần là quyết định của anh thì sẽ không dễ gì thay đổi được. Cho nên lúc còn học đại học, anh không có lấy một người bạn gái cũng bởi vì anh kiên trì chỉ có thích mới có thể ở bên nhau, người anh không thích thì dù có tốt hơn nữa, anh cũng sẽ không tiếp nhận. Âu Nhược Nhã trước mặt chính là một ví dụ điển hình, cô gái này rất tốt, nhưng lại không đi vào thế giới tình yêu của anh được.
“Viêm Liệt, cậu không cảm thấy cậu rất tàn nhẫn sao? Lúc trước mình theo đuổi cậu suốt 3 năm, cậu một chút cơ hội cũng không cho mình, thế nhưng người phụ nữ kia chỉ mới xuất hiện mấy ngày thì cậu đã đồng ý cùng cô ấy ở bên nhau. Tại sao? Cô ta xinh đẹp hơn mình, có gia thế tốt hơn mình, hay là cô ta yêu cậu hơn mình? Cậu vì sao lựa chọn cô ta mà không phải lựa chọn mình, cậu hãy nói cho mình biết một lý do!”
Sắc mặt Âu Nhược Nhã đã biến thành tái nhợt, giọng nói mang theo bất mãn tố cáo!
“Tiểu Nhã, cậu rất tốt, cậu rất đẹp, cũng rất dịu dàng, có rất nhiều người đàn ông thích cậu, không phải sao? Chỉ là, trong lòng mỗi người thích một mẫu người khác nhau. Cậu nên hiểu, cho dù người thích cậu có tốt hơn đi chăng nữa, nhưng cũng không thể bảo cậu liền đi thích người đó có đúng hay không? Tin mình đi, cậu nhất định sẽ tìm được một người con trai thích cậu mà cậu cũng thích hắn.”
Viêm Liệt nhìn lên khuôn mặt tái nhợt của người con gái trước mặt, cảm thấy có chút khổ sở. Chỉ là, chuyện tình cảm đâu người nào hiểu nổi đâu; anh cũng không biết vì sao mình lại không thích cô gái trước mặt này. Chỉ đối xử với cô như bạn bè. Nếu như có thể, anh ngược lại hi vọng sẽ đơn giản một chút, ít nhất không