Tác giả: Mị Dạ Thủy Thảo
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341228
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1228 lượt.
cho bà biết thì chỉ nói đây chính là bạn tốt, nhưng xem ra không phải đơn giản như vậy.
Mẹ Viêm kéo tay Viêm Liệt, nháy mắt với con, hai người cùng đi tới góc tường.
“Tiểu Liệt, con hãy thành thật nói cho mẹ biết, quan hệ giữa con và cô gái kia là như thế nào?”
Ca phẫu thuật tiến hành trong vòng ba giờ, khi đèn phẫu thuật tắt, tất cả mọi người đều khẩn trương nhìn cửa phòng phẫu thuật, Viêm Liệt khẩn trương nắm chặt hai tay, Bắc Đường Yên lặng lẽ cầm tay anh, cô không nói gì mà dùng hành động của mình để an ủi anh.
“Bác sĩ, mọi chuyện như thế nào?” Thấy bác sĩ vừa bước ra, Viêm Liệt liền bước đến đầu tiên, mặc dù rất nóng lòng, nhưng anh vẫn rất kiềm chế.
“Ca phẫu thuật rất thành công, mọi người có thể yên tâm, nhưng mà bệnh nhân cần phải nghỉ ngơi, hơn nữa điều trị sau phẫu thuật cũng rất quan trọng, hi vọng mọi người có thể phối hợp với bệnh viện.”
“Được, chúng tôi biết rồi, cám ơn bác sĩ, thật rất cám ơn.”
“Không có gì.” Bác sĩ trẻ tuổi đẹp trai khoát tay một cái, đi tới trước mặt Bắc Đường Yên, lấy giọng nói kỳ dị nói chuyện với cô, “Bắc Đường đại tiểu thư, hài lòng chưa, tôi thật vất vả mới có ngày nghỉ, mới qua có một nửa liền bị phá hoại.”
Lời nói của vị bác sĩ rất là buồn bã, nhưng ánh mắt khi nhìn Bắc Đường Yên lại lạnh lẽo làm người ta sợ hãi.
“Mặc Kỳ Phong, bộ dáng này của anh thật là kinh khủng, chẳng phải Tĩnh đã nói cho anh biết rồi sao, ngày nghỉ tăng lên gấp đôi, nếu như ca phẫu thuật không có để lại di chứng gì như lời anh nói, bây giờ anh có thể lăn.” Bắc Đường Yên không khách khí trả lời, người này là anh trai của Mạc Kỳ Tĩnh, bên ngoài nổi tiếng là phiền phức, là hoa hoa công tử hết sức nổi danh lại không phẩm chất, rất nhiều người đều cho rằng anh ta là phế vật, nhưng mà trên thực tế anh lại là chuyên gia hết sức lợi hại trong kỹ thuật tâm đồ học, phẫu thuật chưa bao giờ thất bại, nhưng mà muốn anh làm phẫu thuật rất khó khăn, lần này anh ta đang ở Hawai tán gái liền bị Mặc Kỳ Tĩnh lôi trở lại, ít nhiều cũng có chút bất mãn, nhưng vẫn phải áp dụng chính sách đè nén, bất mãn không có ý nghĩa, kháng nghị cũng không có hiệu quả.
“Lời nói dùng xong liền bỏ rơi sử dụng ở trên người em thật đúng là chính xác, thế nào, đối xử với người con trai kia tốt như vậy, ngay cả cha mẹ anh ta cũng lấy lòng, đây không giống với phong cách của Bắc Đường đại tiểu thư nha.” Mặc Kỳ Phong không sợ chết nhạo báng Bắc Đường Yên, trong mắt hiện lên hứng thú mười phần.
“Mặc Kỳ đại thiếu gia không muốn đi ra ngoài nghỉ phép sao, có muốn ở lại bệnh viện này hai ngày không, dù sao cũng là miễn phí, anh cũng không lỗ.” Bắc Đường Yên huơ huơ quả đấm, Mặc Kỳ Phong lập tức lùi về phía sau vài bước, cảnh giác nhìn cô.
“Đừng, quân tử động khẩu không động thủ, anh mới vừa đứng hơn ba giờ, không có công lao cũng có khổ tâm mà, không phải khoe nhưng mà công lao của anh là lớn nhất. . . .Được lắm, anh không nói nữa, anh đi liền, không cần em tiễn.” Thấy Bắc Đường Yên đang tới gần, Mặc Kỳ Phong chạy nhanh như làn khói, bạn tốt của em gái còn mạnh mẽ hơn so với em gái nhiều lần, anh từ nhỏ đã học Taekwondo nhưng chưa bao giờ đánh thắng nha đầu này, aiz, không nói đến cũng được!
Bắc Đường Yên bĩu môi, khinh thường nhìn Mặc Kỳ Phong chạy mất tích, nếu không có Mặc Kỳ Tĩnh ở đây, chắc chắn bệnh viện Mặc Kỳ đã bị cái người không làm việc đàng hoàng này phá hoại.
“Yên, cha anh nghỉ ngơi trong phòng bệnh, anh muốn đến xem một chút, em đi không?” Viêm Liệt đi tới, sắc mặt hết sức nhẹ nhõm, đương nhiên rất vui vẻ.
“Được, cùng đi đi.” Hôm nay cô tốn thời gian một ngày, cố ý tới đây cùng Viêm Liệt.
Mẹ Viêm nhìn Bắc Đường Yên một chút, cười nhã nhặn dễ gần, con trai đã đem con bé này xem thành vợ mình rồi.
…
Khi Viêm Liệt và Bắc Đường Yên ra khỏi bệnh viện thì đã là buổi tối, ngồi ở trên xe Viêm Liệt cứ chăm chú nhìn Bắc Đường Yên.
“Muốn nói cái gì?” Bắc Đường Yên nhíu mày, đối với thái độ của Viêm Liệt cô cảm thấy có chút kỳ lạ, kể từ khi ra khỏi bệnh viện, anh cứ dùng loại ánh mắt muốn nói lại thôi nhìn cô chăm chú.
“Cám ơn, thật rất cảm ơn!” Viêm Liệt rất nghiêm túc, nói rất chân thành, anh thật rất may mắn khi được trời cao cho anh gặp Bắc Đường Yên.
Khi anh nhìn thấy cha mình bình an ngủ trên giường bệnh, anh cảm động đến không nói nên lời, khi đó anh đã muốn nói với Bắc Đường Yên những lời như vậy, chẳng qua là anh ngại vì mẹ vẫn còn ở đó cho nên mới chờ đến bây giờ.
“Thật rất cảm ơn em, cảm ơn em nguyện ý vì cha mẹ anh mà làm nhiều việc như vậy, cảm ơn em hôm nay đồng ý đi theo anh, hơn nữa cảm ơn em và anh ở cùng nhau.” Mỗi một câu của Viêm Liệt đều rất nghiêm túc, ánh mắt cũng càng ngày càng sáng lên.
“Không có gì.” Bắc Đường Yên không nhìn Viêm Liệt, giọng nói cũng không thay đổi, nhưng Viêm Liệt lại đang nhìn cô chăm chú cho nên anh phát hiện lỗ tai cô hiện lên dấu đỏ ửng nho nhỏ, anh không muốn làm Bắc Đường Yên ngại ngùng, cho nên chỉ cười vui vẻ.
“Cười cái gì chứ!” Bắc Đường Yên có chút ảo não thầm thì, ở trong trí nhớ của cô, chưa bao giờ có người nào