Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
tày trời không, không đợi cô trả lời, đã lập tức nổi giận nói sẽ trừng trị Nhiếp Dịch Phàm…
Diệp Cô Dung mấy lần muốn nói thẳng với bà, nhưng rồi lại nuốt vào. Sức khỏe của bà không tốt, quả thực là không chịu nổi đả kích. Việc này muốn nói cũng là Nhiếp Dịch Phàm nên nói, lúc này cô là người ngoài, nhỡ bà thật sự bị kích động ảnh hưởng đến sức khỏe thì…
Tâm tư của cô nhanh chóng thay đổi, liền uyển chuyển nói sẽ xin ý kiến của Nhiếp Dịch Phàm.
Bà Nhiếp cười, âm thành già nua nhưng vẫn dứt khoát: “Nó đương nhiên là nghe lời cháu rồi. Các con năm ngoái không về, năm nay thế nào cũng phải về, một năm khó gặp nhau đầy đủ, Tết âm lịch mà không về, làm gì còn bầu không khí ăn Tết nữa chứ, bác và bác trai cũng già rồi…” Nói rồi lại ho vài tiếng.
Diệp Cô Dung biết bà có bệnh trong người, trong lòng vô cùng khó xử phiền não, nhưng ngoài miệng thì vội bảo bà giữ gìn sức khỏe. Cuối cùng lấy cớ công ty chưa rõ lịch nghỉ, cô sẽ về bàn bạc lại với Nhiếp Dịch Phàm một chút.
Bà Nhiếp khăng khăng: “Nhất định phải về đấy.”
Diệp Cô Dung thấy bà kiên trì như vậy, đành phải nói: “Trước đây là em yêu anh. Bởi vì yêu anh, cho nên tất cả ở anh đều tốt, cái gì cũng nghĩ cho anh, làm vì anh, cho dù mình bị thiệt thòi, uất ức, nhưng chỉ nghĩ làm vì người mình yêu, những cái đó rất đáng. Giờ em không còn yêu anh nữa, anh và đàn ông trên thế giới này đều như nhau, bởi vì bên ngoài…ngoại tình thật đáng sợ. Cho nên, em khuyên anh, lần sao còn muốn ra ngoài…có thời gian, hay nghĩ đến người yêu của anh.”Cháu sẽ cố gắng.”
Bà Nhiếp trực tiếp đề nghị cô gọi điện luôn cho Nhiếp Dịch Phàm. Cô vội nói lúc này mình đang đi bên ngoài, không ở bên cạnh Nhiếp Dịch Phàm. Bà Nhiếp nói một hồi nữa mới ngắt điện thoại.
Diệp Cô Dung xem thời gian cuộc gọi gần hai mươi phút, cô thở dài, không biết là trong rạp điều hòa bật nhiệt độ quá cao hay là cô quá hồi hộp mà trên trán toát mồ hôi.
Phim thì không xem được rồi. Cô ngồi bên ngoài một lúc, nghĩ mình nên gửi một tin nhắn cho Nhiếp Dịch Phàm, yêu cầu anh ta nhanh chóng xử lý tốt chuyện này.
Nhiếp Dịch Phàm đến tận trưa ngày thứ hai mới hồi âm tin nhắn cho cô, nói là đã xử lý ổn rồi.
Lúc đó Diệp Cô Dung đang nằm trên giường xem TV, thấy tin nhắn thì thở phào một hơi, chẳng hiểu sao có một chút phiền muộn.
Bởi vì cha mẹ cô ở Thượng Hải, quê của Nhiếp Dịch Phàm ở phương Bắc, Tết âm lịch mấy năm vừa rồi đều đến đó ăn Tết. Cha mẹ, người nhà Nhiếp Dịch Phàm rất hòa nhã dễ gần, người phương Bắc đặc biệt hài hước và rộng rãi, đáng tiếc cô và họ không có duyện phận, không thể trở thành người một nhà.
La Tố Tố chui vào chăn, lườm cô: “Luyến tiếc à?”
Diệp Cô Dung trước mặt La Tố Tố không cần phải ngụy trang, cười khổ nói: “Mẹ anh ta là người tốt.”
La Tố Tố hừ một tiếng: “Đáng tiếc bà ấy lại không sinh được người con tốt.”
Diệp Cô Dung không nói gì.
La Tố Tố bỗng nhiên tràn đầy cảm xúc, thở dài nói: “Bạn học cùng chúng ta có hơn mười đôi, thì cậu và Nhiếp Dịch Phàm là lâu dài nhất, tất cả mọi người đều rất hy vọng, thật không ngờ lại có một ngày trở nên như này, thật đúng là cuộc đời khó đoán…”
“Cậu đang vui mừng trước nỗi đau người khác đó hả?”
“Tớ đang nghĩ đến mình.” La Tố Tố đa sầu đa cảm, “Hai ngày qua tớ vẫn nghi nghi hoặc hoặc, không biết Vương Vũ Dương ở nước Mỹ có bạn gái hay không?”
Vương Vũ Dương là bạn trai của La Tố Tố.
Diệp Cô Dung ỉu xìu nói: “Chắc không đâu. Trước đây cậu có lo lắng như này đâu.”
”Trải qua chuyện của cậu, thì tớ càng thêm lo lắng.” La Tố Tố nghiêng người lại, gối lên cánh tay nhìn Diệp Cô Dung hỏi: “Cậu nói xem anh ấy có không nhịn nổi mà ra ngoài làm loạn không?”
Đổi lại trước đây, Diệp Cô Dung nhất định không do dự mà trả lời là không thể, hiện giờ cô không dám nói như vậy, Nhiếp Dịch Phàm đã thành công phá hủy quan điểm sống của cô, khiến cô trở thành một người chủ nghĩa hoài nghi.
La Tố Tố còn nói: “Anh ấy hè năm nay sẽ về, đến bây giờ sắp hơn nửa năm rồi. Cậu nói xem, một người đàn ông bình thường có thể nhịn bao lâu?”
Diệp Cô Dung tiếp tục im lặng, trong đầu bỗng nhớ tới Nhan Cảnh Thần, nhớ lại tình cảnh đêm đó tại quán bar giữa anh và cô gái quyến rũ kia.
La Tố Tố đá cô một cái: “Tớ đang nói chuyện với cậu đó.”
Diệp Cô Dung không thể làm gì khác hơn là thành thật trả lời: “Tớ không biết.”
La Tố Tố càng trở nên phiền não, xốc chăn đứng lên vào buồng vệ sinh rửa mặt chải đầu. Cơ thể cô rất đẹp, cao 1m62, ngực loại B, bởi vì hay luyện yoga nên rất mềm dẻo, làn da trơn bóng mịn màng.
Cô rửa mặt xong, thò đầu ra nói: “Nếu Vương Vũ Dương làm trò xằng bậy, tớ tuyệt không tha cho anh ta.”
Diệp Cô Dung bật cười: “Cậu sẽ làm gì? Thiến anh ta à?”
La Tố Tố hừ một tiếng, không trả lời.
Diệp Cô Dung cầm lấy điều khiển từ xa bấm, nói: “Hơn nữa, anh ta nếu thực sự làm loạn chẳng lẽ còn nói cho cậu biết à?”
La Tố Tố rửa sạch sữa rửa mặt trên mặt, từ trong buồng vệ sinh đi ra, vừa lau mặt vừa mở máy vi tính: “Tốt nhất là đừng để tớ tóm được nhược điểm gì.”
Diệp Cô Dung lướt một vòng thấy trên