Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phản Bội Hôn Nhân

Phản Bội Hôn Nhân

Tác giả: Ngũ Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/734 lượt.

khác cảm thấy run rẩy.
Phạm Ấu Hâm nhún vai, giả vờ không cần: “Đúng vậy, là bạn trai, anh có biết anh mắt của dì cả luôn hạng nhất.”
Đinh. Thang máy vừa đến.
Cô dẫn đầu đi vào thang máy, trong lòng còn đang thầm cảm ơn ông trời giúp cô, Hạng Tĩnh Thần cũng bước vào thang máy, cửa lập tức đóng lại, đem thang máy ngăn cách với đám người còn đang đứng chờ bên ngoài.
Thang máy từ từ lên lầu.
Phạm Ấu Hâm hoảng sợ: “Anh làm sao có thể như vậy?”
Anh từ từ bước đến gần cô: “Xin hỏi, anh như thế nào?”
Phạm Ấu Hâm lui về phía sau. Lưng dựa vào vách thang máy: “Hạng Tĩnh Thần…”
Một tay anh chống đỡ lên tường, vây cô vào lòng mình, thân hình cao lớn của anh vây lấy cô, hơi thở nóng bỏng thổi lên mặt cô: “Anh có thể thế nào? Anh chắp tay đem người vợ yêu thương của mình trở thành người phụ nữ của tên đàn ông khác sao, em nói anh có thể thế nào?”
Cô giãy giụa: “Hạng Tĩnh Thần…..”
Anh nắm chặt hai tay cô, muốn làm cho cô hiểu rõ hơn, kiên trì nói: “Bạn trai? Trừ khi anh chết, ngày đó em thành góa phụ.”
Anh tức giận, anh phát cáu, từ trước đến nay là người đàn ông luôn tự tin và kiêu ngạo, nguyên nhân vì bà xã cố ý rời đi mà mất hết lý trí.
Cô bướng bĩnh nói: “Tôi không muốn nói chuyện này.”
Anh buông cô ra, thang máy sắp đến lầu 10.
“Anh không phải bàn bạc, đây là cảnh cáo.”
“Cảnh cáo?” Cô tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh dựa vào cái gì mà đưa ra lời cảnh cáo với tôi?”
Hạng Tĩnh Thần bĩu môi: “Chỉ bằng trên giấy chứng minh của em phần ô phối ngẫu vẫn là ba chữ tên anh Hạng Tĩnh Thần.”
Đến lầu 10, cửa thang máy mở ra.
“Hãy nhớ kỹ.”
Hạng Tĩnh Thần bước ra khỏi thang máy vẫn không quên ném ra lời nói độc ác.
Man Tú đứng ngoài cửa thang máy chuẩn bị xuống lầu đi mua bữa ăn sáng, cô cùng ông chủ chào hỏi, nhìn vào trong thang máy thấy bà chủ đang ngây ngốc: “Hạng phu nhân, chị có sao không?”
Phạm Ấu Hâm bước ra khỏi thang máy.
“Làm sao vậy?” Man Tú hỏi. Phạm Ấu Hâm tức giận đến mặt đỏ bừng.
“Chị muốn ly hôn.”
“Chị đừng ngốc nữa, Hạng tiên sinh sẽ không đồng ý đâu.”
“Chị muốn ly hôn.”
‘Không có khả năng, Hạng tiên sinh sẽ không buông tha cho chị đâu.”
“Chị muốn ly hôn.” Nhìn về phía Hạng Tĩnh Thần rời đi, Phạm Ấu Hâm tức giận rống to.
Man Tú lắc đầu, thở dài: “Hạng phu nhân, chị kiềm chế một chút.”
“Chị mặc kệ, nói cái gì chị đều phải —— nôn”
Đang lúc Phạm Ấu Hâm suy nghĩ muốn nói ra từ ly hôn, một cảm giác buồn nôn từ dạ dày truyền đến, mùi vị bí đỏ buổi sáng mẹ Phạm chưng muốn nôn ra ngoài…………
“Nôn” Thảm rồi…..Một tay cô bụm miệng, một tay ôm bụng chạy nhanh về phía nhà vệ sinh, lời tuyên bố ly hôn gì đó đều quăng ra sau đầu.
Man Tú nhìn bóng lưng chật vật của bà chủ. Tức giận đến muốn nôn sao? Hạng phu nhân này lửa giận cũng không ít đâu.






Buổi trưa, lúc Phạm Tư Hâm đến đón em gái đi ăn cơm, thì nhìn thấy mặt cô xanh xao, cả người mệt mỏi ngồi phịch trên ghế làm việc.
“Đã qua tháng bảy rồi.” Phạm Tư Hâm cất lời trêu ghẹo.
“Hiện tại là năm nhuần tháng bảy.” Phạm Ấu Hâm lạnh lùng trả lời.
“Hiện tại đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Em giống như đang bị ngộ độc thức ăn vậy?”
“Buổi sáng nôn ra một lần rồi, lúc đầu tốt một chút, ai biết Man Tú chạy đến bên cạnh em mở hộp cơm ra, em lại nôn ra tùm lum hết…”
Phạm Ấu Hâm xoa bụng mình. Bị giật mình như vậy, trong dạ dày co rút càng không thoải mái: “A, Man Tú! Chúng ta đã bị em hù chết rồi….”
Man Tú nhíu mày, chỉ vào lọ thuốc trong tay Tư Hâm: “Cái loại thuốc này khoan uống đã, Ấu Hâm trước tiên đi gặp bác sĩ, xem xem có thể uống được hay không?”
“Cái gì?” Hai chị em song sinh đều lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.
“Có ý gì? Man Tú!” Phạm Ấu Hâm hỏi.
Man Tú thở dài: “Em là mẹ của hai đứa trẻ, em sẽ rất nhạy cảm với một chút dấu hiệu.”
Thông minh như Tư Hâm lập tức nhìn chằm chằm vào bụng em gái mình rồi hỏi: “Ấu! em?”
Phạm Ấu Hâm chớp mắt vài cái: “Em? Cái gì?”
Man Tú nhìn vẻ mặt xanh xao của bà chủ, nói câu trả lời: “Dựa vào kinh nghiệm của em, em đoán chị có thai tám phần, tốt nhất chị không được dùng thuốc lang băm.”
Phạm Ấu Hâm suy nghĩ đến việc “thuê phòng” cách đây một tháng, cô cười ha ha: “Sao có thể? Mới có một tháng nha, không thể nhanh như vậy lại có phản ứng!”
Man Tú bất đắc dĩ lắc đầu: “bây giờ chị nói cho chúng tôi biết, trừ bỏ việc Hạng tiên sinh ở bên ngoài một lần kia, sẽ không chạm vào chị sao?”
“Ha ha…..Ha ha….” Phạm Ấu Hâm cười cứng ngắt.
Phạm Tư Hâm vừa suy nghĩ vừa vuốt ve cằm: “Ừ, chuyện này, thật ra chị không tin em rể chị là tên Liễu Hạ Huệ.”
Man Tú ném ra vấn đề mấu chốt: “bạn của chị có đến đúng ngày không?”
“Vậy, việc ấy lúc đầu không phải là rất đúng, có lúc chị chịu áp lực rất lớn, thậm chí sẽ không có. Mà chúng tôi đều có tránh thai, Ngoại trừ…..” Phạm Ấu Hâm nói ấp úng.
“Ngoại trừ?” Man Tú, Tư Hâm lặp lại bằng giọng lớn.
Ngoại trừ dục vọng mãnh liệt trên người lần đó, hoàn toàn không kịp tránh thai.
Phạm Ấu Hâm nhìn tấm rèm phía sau cửa thủ