Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phản Bội Hôn Nhân

Phản Bội Hôn Nhân

Tác giả: Ngũ Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/664 lượt.

ó cô mà vụ án bị hủy bỏ hoàn toàn, cuối năm nay có vài trường hợp được lên kế hoạch, thậm chí phòng kế hoạch tiếp thị đồng ý trả giá cao để mời cô về làm người phát ngôn. Hôm đó cô còn nhớ rõ mười hai giờ đêm Hạng Tĩnh Thần mới về đến nhà.
Tiệc cuối năm vào đầu năm nay, cô nhớ rõ Shelly như con chim nhỏ khép vào bên người chồng cô, Man Tú từng nhắc nhở cô, nhưng cô lại ngốc nghếch cho rằng Hạng Tĩnh Thần chỉ là làm đúng trách nhiệm ông chủ của mình, còn cảm ơn cô ta đã làm người phát ngôn cho trường hợp của công ty quá thuận lợi.
Tết âm lịch năm nay, đúng vào lúc mùa hoa anh đào nở, công ty chiêu đãi toàn thể nhân viên công ty cùng gia đình đến Nhật Bản ngắm hoa đào nở. Họ tuyên bố rằng tình cờ gặp gỡ Shelly đang làm việc trong vườn hoa Heian Shrine tại Nhật Bản. Hai bên lại cùng ở chung một khách sạn. Sau đó suốt cả hành trình, Shelly không để ý đến toàn bộ hành trình công việc của mình mà tham gia vào. Hàng Tĩnh Thần nhanh chóng gọi cô lại, mà cô lại mê thưởng thức cảnh đẹp của hoa anh đào nở, không để ý đến ngày càng cách xa chồng mình. Cuộc gặp gỡ này ngẫu nhiên không thể tin được, Tư Hâm từng nói ra nghi ngờ của cô ấy, như cô vẫn cho rằng Tư Hâm thường hay nói nhiều.
Giờ phút này tất cả mọi chuyện đều đã rõ rồi. Có lẽ Hạng Tĩnh Thần đã phản bội từ năm trước rồi.
“Buông ra” Phạm Ấu Hâm suy sụp. Cô nắm hai tay mình, dùng lực thoát khỏi cái ôm của anh “Tôi nói anh buông tôi ra.”
Cô rơi lệ đầy mặt, run rẩy mà tố cáo: “Các người ở cùng một chỗ bao lâu rồi? Hạng Tĩnh Thần sao anh lại có thể tàn nhẫn như vậy chứ? Tháng trước tôi còn mở cuộc hợp cùng cô ta, vậy trong lòng cô ta đang cười nhạo tôi thế nào hả?”
Hạng Tĩnh Thần nắm lấy tay cô. Đèn xanh, nhưng anh không để ý đến tiếng kèn xe của những chiếc xe khác kêu in ỏi ở phía sau: “Bọn anh không có bất kì quan hệ gì, tin anh đi, thật sự anh không có.”
“Tôi không tin!” Cô dùng sức hất tay anh ra: “Đừng đụng vào tôi.”
Rốt cuộc cô không thể chịu nổi nữa: “Tôi hỏi anh. Khi đến Nhật Bản có vài đêm anh về trễ, có phải đều ở cùng một chỗ với cô ta, khó khăn chia lìa phải không?”
“Tiểu Hâm………”
Cô khóc lóc kể lể: “Anh không cần phải nói rõ với tôi, tôi sẽ tác thành, thật sự sẽ tác thành cho hai người, lén lúc như vậy rất vất vả rồi phải không?”
“Tiểu Hâm, anh không có.”
Cô thét chói tai: “Tôi không tin là các người không có gì với nhau.”
Phạm Ấu Hâm mở cửa xe, xem như bên ngoài không có dòng xe đông nghịch kia.
“Tôi không thương anh, anh đừng để tôi phải hận anh.”
Sau đó cô xuống xe, dứt khoát rời đi.






Hiệu suất làm việc của dì cả làm cho người khác phải líu lưỡi không nói nên lời.
Mấy ngày nay, Phạm Ấu Hâm chăm chỉ chạy đến công trường đang thi công, một mặt là vì để cho tư liệu bàn giao có thể càng hoàn chỉnh, mặt khác cũng là không muốn ở công ty đối mặt với anh.
Cô nhìn chằm chằm di động trong tay.
Dì cả vừa mới ra một lệnh, buổi trưa hôm nay muốn cô đến một nhà hàng nào đó, bà đã sắp xếp cho cô một bữa tiệc rượu thân mật.
“Nhưng mà bây giờ con đang ở công trường, mồ hôi đầm đìa.”
Cây viết trong tay Phạm Ấu Hâm rớt xuống, lại tiếp tục: “Chị đi xem mắt liên quan gì đến anh ta?”
Cơn giận của Hạng Tĩnh Thần không nhỏ.: “Tiểu nhân xin nhắc nhở, việc ly hôn của chị và Hạng tiên sinh vẫn chưa xong nha.”
Phạm Ấu Hâm dùng sức lao dụng cụ: “Đó cũng không phải là chuyện liên quan đến anh ta, anh ta quen bạn gái, chẳng lẽ chị không thể tái hôn sao?” Đúng là chuyện cười!”
“Hành động theo cảm tính, cử chỉ không thích đáng.”
“Thật có thể tái hôn, chị sẽ không bát bỏ.” 
“Cẩn thận phạm vào tội trùng hôn đó Hạng phu nhân.”
Phạm Ấu Hâm thở sâu: “Chị nhất định, khẳng định, xác định vững chắc, sẽ bổ sung vào thủ tục ly hôn.”
Đúng lúc này, một chiếc BMW màu đen chạy vào công trường, giữa lúc hai người đang nói chuyện thì nam chính lại xuất hiện.
“Em nói với anh ta chị đang ở chỗ “Hạnh Phúc Mỹ Mãn” sao? Đây là tên dự án của một hồ nước mới xây.
“Ông xã của chị đến mà chị lại muốn đi sao?”
“Tất nhiên, chị đến công trường là vì trốn anh ta mà.”
Hạng Tĩnh Thần xuống xe đi về phía bọn họ. Anh đeo kính râm, áo sơ mi màu xanh da trời làm nổi bật thân hình cao lớn và vẻ đẹp anh tuấn rắn rỏi của anh, anh là người đàn ông luôn làm cho các cô gái phải chảy nước miếng, hét chói tai mỗi lần nhìn thấy anh.
“Oa, anh ấy thật sự là một chuyên gia siêu cấp.” Man Tú không nhịn được trầm trồ khen ngợi: “Em nhìn anh ấy 3 năm rồi lại không chán nha.”
Phạm Ấu Hâm thờ ơ lạnh nhạt nói: “Đẹp trai thì có ích sao? Tìm một người đàn ông thành thật một chút có vẻ thích hợp hơn.”
Thành thật mà nói, Man Tú không nghĩ rằng ông chủ là người hoa tâm, là người đàn ông gieo tình khắp nơi, từ trước đến nay sẽ không chơi trò chơi yêu đương vụng trộm này, nhưng mà lần này chứng cứ lại rõ ràng như vậy.
“Xem như là thưởng thức danh tiếng đi, chỉ có thể đứng từ xa nhìn chứ không thể dâm loạn, ha ha, chị nói xem có được hay không?” Man Tú cười nói rõ hàm ý