The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3288 lượt.

ngồi ở phòng khách chờ Liễu Nguyệt đi mua dầu về. Liễu Nguyệt vào cửa, Ngưu Nguyệt Thanh liền cài then, một cái ghế tròn nhỏ, được để ở giữa nhà, từ buồng ngủ, chị lấy ra một cái roi đập bụi làm bằng da, bảo Liễu Nguyệt ngồi trên ghế tròn. Liễu Nguyệt nói:
- Em vào bếp rót dầu. Hôm nay đường phố đông người lắm, em không chen vào nổi, liền hét to có dầu, có dầu rồi! Thế là đám đông liên tách ra một lối đi.
Chị Thanh nói:
- Tôi bảo cô ngồi thì cô cứ ngồi vào!
Liễu Nguyệt bảo:
- Hai người yêu nhau, thì có liên quan gì đến em cơ chứ?
Chị Thanh hỏi:
- Yêu nhau như thế nào, hôm nay cô phải nói thật với tôi từng sự việc. Nếu cô không nói, tôi đánh cô xong còn nói chuyện này với mẹ con Đại Chính. Người ta nếu bằng lòng lấy cô, thì cô vào trong trụ sở uỷ ban nhân dân thành phố mà làm chuyện dâm loạn, nếu người ta không lấy, thì cô lột hết quần áo trên người, cút xéo về nơi rừng sâu núi thẳm Thiểm Bắc của cô.
Liễu Nguyệt liền khóc rồi kể hết, Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi ngủ với nhau ở nhà như thế nào, hẹn gặp ở nhà Đường Uyển Nhi ra sao, nói cách chim bồ câu đưa thư như thế nào, trong thư có dấu môi son, có cả lông âm hộ. Để vui lòng chị cả giảm bớt lỗi lầm của mình, cô ta đã có nói có, không có cũng nói có. Lúc đầu Ngưu Nguyệt Thanh cũng nghi ngờ trong lòng, thành ra có nhiều tưởng tượng của mình. Nghe Liễu Nguyệt khai ra như vậy, trước mặt chị đã lần lượt hiện ra hàng đống hàng đống những bức tranh cụ thể chi tiết, lại cảm thấy chẳng thà không hay biết hay hơn, mà biết rồi lại không sao chịu nổi, liền sôi máu lên, thịt da run rẩy, trời đất quay cuồng. Chị hừ lên:
- Trời ơi, tôi mù, tôi điếc, sự việc đã đến mức này mà tôi không hề hay biết.
Chị trợn tròn hai mắt, nắm chặt hai tay, hai hàm răng va vào nhau cầm cập, chị nói với Liễu Nguyệt:
- Bây giờ chị còn gì nữa hả Liễu Nguyệt? Em nói đi, bây giờ chị chẳng còn gì nữa, chị trơ trọi một mình.
Liễu Nguyệt tụt khỏi ghế, quỳ trước mặt chủ nhà, nói:
- Chị cả ơi, việc này lẽ ra em phải nói với chị, nhưng em là kẻ hầu người hạ trong nhà, em đâu có dám nói với chị? Em nói ra thì lúc ấy chị có tin em không? Em đã giúp họ, đã tạo thuận lợi cho họ, em có lỗi với chị, chị hãy đánh em đi, hãy đánh chết em đi!
Ngưu Nguyệt Thanh quẳng roi đi, ôm Liễu Nguyệt khóc thảm thiết. Chị khóc xin Liễu Nguyệt cứ giận chị. Chỉ vốn định doạ Liễu Nguyệt, nhưng Liễu Nguyệt không nói thật, nên chị mới đánh. Chị nói:
- Chị chịu không nổi, chị đã đánh em, em tha thứ cho chị cả đáng thương này. Em có thông cảm hay không hả em?
Liễu Nguyệt đáp:
- Em thông cảm lắm.
Cô ta cũng khóc. Khóc một trận xong, Ngưu Nguyệt Thanh dần dần bình tĩnh lại, lau nước mắt, lau cả nước mắt cho Liễu Nguyệt. Liễu Nguyệt nói:
- Chị cả ơi, em dẫn chị đi, chị em mình đi tìm con đàn bà dâm đãng kia, xé nát cái mặt của nó ra!
Ngưu Nguyệt Thanh lắc đầu nói:
- Nó là cái thứ gì! Đồ bỏ chồng bỏ con đi theo người đàn ông khác, đã bỏ đi theo đứa khác rồi, còn rủ rê người đàn ông khác nữa, một thứ rẻ tiền hễ nhìn thấy đàn ông là lao vào, chị đánh nó làm gì cho bẩn tay? Nếu chị em mình đi tìm đánh nó, tin loan truyền đi, người người đều biết. Thầy Điệp em với nó thế nào thế nào, thì thầy Điệp mất thanh danh, mà nó thì được thơm lây. Trên đời có bao nhiêu người sùng bái thầy Điệp em, được gặp mặt một cái cũng khó, nhưng nó thì được ăn nằm với danh nhân cơ chứ! Hơn nữa, vài hôm nữa, em sẽ lấy Đại Chính, nhà mình xảy ra chuyện ấy thì còn mặt mũi nào đi gặp ông chủ tịch uỷ ban thành phố thông gia nữa hả em? Thầy Điệp em tuy đã làm tan nát lòng chị, anh ấy không cần đến tiền đồ, sự nghiệp, công danh và uy tín của mình, thì chị còn phải hết sức cứu vớt anh ấy. Chị sẽ chịu nhịn nhục không làm ầm ĩ ở nhà, nếu ra ngoài làm ầm lên, chỉ có thể làm cho anh ấy bất cần tất cả, càng nảy sinh tư tưởng cứ đòi chung sống với con mụ dâm đãng kia, vậy thì anh ấy cũng hết nốt. Anh ấy gian khổ phấn đấu tới mức xuất chúng cũng có phải dễ đâu hả em? Bây giờ chị cũng không cứu anh ấy gì đâu, chỉ cần anh ấy cải tà quy chánh, không bao giờ đi lại với con mụ dâm đãng kia là được. Cho nên, em ra ngoài chớ để lộ lời nói nào. Em cứ mặc kệ chị cãi nhau với anh ấy, làm ầm ĩ với anh ấy như thế nào, em không được lắm điều, cứ làm như không biết chuyện này, nhưng em còn quan tâm tới chị cả này, thì chị sẽ nói với em, trong trái tim chị em mình trong nhà, lại phải biết căn bệnh của anh ấy, chỉ có điều phải hết sức cảnh giác đề phòng, em hiểu ý chị nói chứ?
Lần đầu tiên Liễu Nguyệt phát giác Ngưu Nguyệt Thanh còn có tâm tư như vậy và tỏ ra đáng thương. Làm bà chủ trong nhà còn khó xử như thế đấy, cô ta liền gật đầu. Ngưu Nguyệt Thanh lại dặn dò một lúc như vậy sau đó bảo Liễu Nguyệt rửa mặt chải đầu, đánh phấn bôi son ra đi.
Liễu Nguyệt đã đến nhà Đường Uyển Nhi. Đường Uyển Nhi đang đứng ngồi không yên mong ngóng ra cổng. Nhìn thấy Liễu Nguyệt đến, bước lại gần cửa hỏi:
- Em từ nhà đến phải không? Có nhìn thấy thư chim bồ câu đưa đến không? Thầy Điệp không có nhà ư?
Liễu Nguyệt đáp:
- Thầy