Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2356 lượt.
có dục vọng đói khát thì không ai còn để ý đến những thứ này nữa.
Trong máu thịt bay tứ tung, những đoạn chân tay cụt, có tiếng gào thét điên cuồng vô nghĩa và tiếng kêu khóc chói tai.
Đôi mắt bi thương đối diện với đôi mắt trắng dã rữa nát, bọn họ chỉ có thể liều mạng chém giết. Dòng máu lạnh lẽo bắn lên mặt, thân thể đã mất hết tất cả tri giác, chỉ có thể cảm nhận được con tim ấm áp trong lồng ngực vẫn đang nhảy lên từng nhịp.
***
p/s: Haiz vừa được một chương “ấm áp” lại đến một chương đau lòng. Đám mất nết vì cứ nghĩ mình còn cơ hội trở lại thành người mà chấp nhận thăng cấp, cầm chân đội quân zombie. Trong trường hợp này, hy sinh là cách giải quyết duy nhất tuy rằng nó thực sự tàn nhẫn
Dở Khóc Dở Cười
Đường Ngạo dẫn theo Hải Mạt Mạt và Gâu Gâu đứng ở phía xa xem cuộc chiến. Gâu Gâu còn giết được mấy chục con zombie. Sau đó nó không đi được nữa, thật sự là không ăn nổi nữa rồi.
Hơn 1.000 con zombie màu bạc giống như một lưỡi kiếm sắc, nhanh chóng xé rách hai cánh quân của đội quân zombie. Tốc độ di chuyển của zombie vô cùng chậm, nói chính xác hơn là không thể đi đâu được. Đợi đến khi hai con thủ lĩnh mắt màu vàng phát hiện, tổn thất đã vô cùng nghiêm trọng rồi.
Tối thiểu có * vạn con zombie đã chết.
Hai con thủ lĩnh mắt màu vàng đều mặc áo khoác mũ trùm đầu màu đen, không nhìn ra được cụ thể hình dáng. Đường Ngạo dùng ống nhòm quan sát cẩn thận, nhưng ngay cả con nào là đực con nào là cái cũng không nhận ra nổi.
“Tôi đã dẫn theo nhiều chiến sĩ tới đây như vậy, không thể để bọn họ uổng mạng mà ngay cả sự thật cũng không biết được.” Ông thản nhiên trả lời.
Mọi người cùng đi tới trung tâm thành phố E, nơi đó có một bùng binh, xung quanh đều là cao ốc buôn bán. Trước kia đây là nơi nhiều người qua lại nhất thành phố E, một ngày ước chừng phải có hơn tám trăm ngàn người qua lại.
Đáng tiếc hiện giờ mùi tanh nhàn nhạt tràn ngập trong không khí, mấy con zombie tìm đồ ăn đi qua đi lại. Phát hiện đám người Đường Ngạo liền nhào tới như nhìn thấy thức ăn ngon. Kết quả đương nhiên là bị giết ngay lập tức.
“Cháu có chắc là ở đây không?” Sắc mặt Đường Diệu Thiên nặng nề, nơi này nhìn qua rất bình thường, không giống như cất giấu bí mật.
Đường Ngạo đưa bọn họ đi qua đường ngầm dưới đất, những gì Hải Mạt Mạt đã nói anh không hề nghi ngờ. Hải Mạt Mạt đi theo phía sau: “Bọn họ thường ra vào từ nơi này, cháu cho Gâu Gâu theo dõi rồi.”
Đường ngầm dưới đất cũng không bình thường, cửa ra vào ở tám hướng lành lặn không thấy chút hư hại vào. Để thoát nước, con đường dưới đất này có mấy cửa cống. Đường Ngạo cẩn thận kiểm tra. Gần đây thành phố E không có nước, nhiều miệng cống đã phủ đầy bụi, nhưng có hai cái cửa vừa nhìn là biết đã có người động vào.
Đường Diệu Thiên và Đường Hạo liếc mắt nhìn nhau, lập tức cầm súng lên chuẩn bị đi xuống.
Đường Ngạo ngăn Đường Diệu Thiên lại ở cửa: “Già rồi thì đừng thích thể hiện.”
Đường tướng quân tuổi già chí chưa già, nghe xong liền trợn trừng mắt lên. Đang lúc hai người lại chuẩn bị cãi vã, miệng cống thoát nước bên kia lại vang lên một tiếng, Hải Mạt Mạt mở hàng rào chắn kia ra.
Bên trong là đường dẫn nước, Hải Mạt Mạt linh hoạt lách mình đi vào, Đường Ngạo đuổi theo sau: “Cẩn thận một chút!”
Đường thiếu tá cũng không nhịn được chậc một tiếng: “Con bé tích cực thế.”
Tổng giám đốc Đường khó chịu. Nhắc tới Hải Minh Tiển, Hải Mạt Mạt đúng là tích cực hơn bất cứ lúc nào.
Hải Mạt Mạt tung người nhảy xuống, dưới chân là ít nước bẩn. Cô nhíu mày, Đường Ngạo cũng nhảy vào theo. Phía dưới là đường ống dẫn nước thải bình thường của thành phố, nhưng rõ ràng tỷ lệ sử dụng của đường ống này không cao, nước cực kỳ cạn.
Sau khi tất cả mọi người đã đi vào, Đường Ngạo bật đèn pin chiếu sáng. Mùi cống thoát nước đương nhiên sẽ không dễ chịu, tất cả mọi người không nhịn được bịt mũi lại. Chỉ thấy bên phải có một đường ống có dấu vết thường xuyên có người qua lại, mọi người vội vàng đi vao.
Đường này càng đi càng khô ráo, cuối cùng một cánh cửa kim loại nhỏ xuất hiện trước mắt mọi người.
Ngay cả Đường tướng quân cũng có chút căng thẳng, ai biết bên trong là cái chết tiệt gì?
Tổng giám đốc Đường tiến lên, đối phương đột nhiên lên tiếng: “Khẩu lệnh.”
Lại là giọng điện tử.
Trong lòng bàn tay Đường Ngạo cũng rịn một tầng mồ hôi, suy nghĩ một lát rồi đọc khẩu lệnh điện tử của Angela. Giọng điện tử lạnh lẽo nói: “Khẩu lệnh sai, cấm thông hành.”
Mọi người có chút luống cuống. Nếu dùng sức mạnh để phá cánh cửa này, nhất định sẽ dẫn đến báo động. Hai con zombie thủ lĩnh màu vàng có thể bỏ đội quân zombie chạy tới đây hay không?
Trước mắt xem ra vô cùng có khả năng, dù sao bọn chúng dẫn bộ đội zombie luẩn quẩn không đi cũng chỉ vì muốn bảo vệ nơi này. Nếu như bọn chúng chạy tới, mấy người bọn họ chắc chắn sẽ chết.
Anh hơi trầm ngâm, Hải Mạt Mạt chen đến trước cửa kim loại.
“Nếu như nơi này là phòng thí nghiệm của ba, vậy ngoại trừ khẩu lệnh nhấ