Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
g cũng ngừng bắn. Không có zombie cấp thấp, chỉ toàn nhưng zombie cực kỳ nhanh nhẹn, trong nháy mắt đã xông vào giữa đám người.
Trên máy bay trực thăng có lựu đạn, thậm chí có súng phun lửa. Nhưng dưới tình huống người và zombie hỗn tạp như thế này, sử dụng vũ khí có tính sát thương quy mô lớn khác gì tàn sát hàng loạt dân chúng?
Từng giây từng phút trôi qua, chỉ 40 phút nữa thôi kế hoạch Be Reborn sẽ phải khởi động.
Tiếng khóc, tiếng gào thét của mấy chục nghìn người đan vào nhau giống như bài ca phúng điếu cho thành phố E.
Dương Anh Anh không hề dừng lại, lập tức đưa tay nhặt ống kim tiêm kia. Nhưng cô ta nhặt hụt.
Cô ta đứng dậy nhìn sang, chỉ thấy một cô gái tóc vàng đứng trước mặt mình, ống kim tiêm kia nằm trong tay cô.
“Gràoooo….” Cô ta hét dài một tiếng, lao lên. Đường Ngạo lúc này lồm cồm bò dậy, máu mũi chảy xuống miệng. Anh đưa tay lau sạch.
Đã không còn Dương Anh Anh nữa rồi, anh thậm chí còn không kịp thương tiếc cho người phụ nữ đã từng mang đến cho mình những ký ức tốt đẹp khi xưa. Anh nhào tới giữ chặt cổ tay Dương Anh Anh, tay phải kéo giật lên trên.
Sức kéo này vốn đủ để bẻ gãy tay một người bình thường. Nhưng xương của Dương Anh Anh rõ ràng đã không giống như trước. Cô ta quay đầu, tay kia đánh bay anh, tiếp tục lao về phía Hải Mạt Mạt.
Gâu Gâu vốn đang cắn zombie, thấy hai con zombie chạy về phía này, nó liền nhào tới.
Nó nhảy lên, hai móng trước dùng sức níu lấy tóc Dương Anh Anh, miệng gặm đầu cô ta. Hàm răng nó dù sao cũng rất sắc, Dương Anh Anh rít lên, lập tức kéo nó xuống, cũng xé luôn một mảng da đầu của mình.
Cô ta rõ ràng vô cùng phẫn nộ, hai tay cầm lấy hai móng trước sau của Gâu Gâu, dùng sức kéo ra.
“A!!!!!!” Hải Mạt Mạt không thèm quan tâm đến ống kim tiêm trong tay, dùng sức ném đi rồi liều mạng lao về phía Dương Anh Anh. Sự chú ý của Dương Anh Anh luôn đặt trên ống kim tiêm kia, lúc này hơi lơ là liền bị Hải Mạt Mạt đẩy ngã xuống đất. Hải Mạt Mạt đấm xuống ngay giữa đầu cô ta.
Đầu của cô ta lại cứng vô cùng, không biết bên cạnh có ai bị zombie cắn xé, dòng máu tươi ấm áp bắn tung tóe lên đầu lên mặt Hải Mạt Mạt và Dương Anh Anh.
Một con zombie thủ lĩnh khác đuổi theo ống kim tiêm. Lúc ấy ý thức của Đường Ngạo vô cùng mơ hồ, trong đầu hình như có vô số tiếng vang. Khi ống kim tiêm kia rơi xuống, anh dường như không nhận ra nổi trong tay mình là cái gì.
Mà đúng lúc này, con zombie màu vàng kia đã xông tới. Đường Hạo và Đường Diệu Thiên cũng nhào tới giúp một tay, giọng Hải Minh Tiển đứt quãng truyền tới: “Không, không thể để cho bọn chúng cướp được . . . . . .”
Bên kia Dương Anh Anh đã đè Hải Mạt Mạt xuống dưới, cô ta hét một tiếng, cắn lên bả vai Hải Mạt Mạt.
Hải Mạt Mạt đau đến trào nước mắt, Dương Anh Anh dường như cảm thấy máu cô rất ngon nên vừa két két gặm cô vừa nhìn chung quanh tìm kiếm ống kim tiêm kia.
Cô ta rất khỏe, Hải Mạt Mạt không giãy ra được, liền khóc òa lên: “Ba ơi, cô ta cắn con! Hu hu, cô ta cắn Mạt Mạt! !”
Ý thức Đường Ngạo mơ hồ nhưng lúc này mắt anh cũng đỏ lừ, anh dùng sức vùng khỏi con zombie màu vàng kia, tay phải cầm ống kim tiêm tự động đâm mạnh lên cánh tay trái của mình. Ống kim tiêm màu vàng chỉ trong nháy mắt đã tiêm vào cơ thể anh. Xung quanh bỗng lặng ngắt, anh chỉ cảm thấy trong cơ thể như bị bỏng. Máu bắt đầu sôi trào, chảy qua mạch máu, cuối cùng hội tụ ở tim.
Mỗi một phân trên thân thể đều đau đớn như bị dội dầu đốt lửa, anh chịu đựng không rên một tiếng, chỉ cố gắng đi về phía Hải Mạt Mạt. Đầu vai Hải Mạt Mạt bị gặm mấy miếng, máu tuôn ra như suối.
Dương Anh Anh nghiêng đầu sang nhìn chăm chú vào Đường Ngạo, sau lưng một con zombie màu vàng khác cũng phi tới. Đường Ngạo đã không còn biết nó là gì nữa, tất cả suy nghĩ cũng bắt đầu rối loạn, anh chỉ biết phải đuổi người phụ nữ này đi.
Không thể để cô ta cắn Hải Mạt Mạt nữa.
Không muốn nhìn thấy dáng vẻ cô bị cắn xé máu chảy đầm đìa nữa.
Dương Anh Anh buông Hải Mạt Mạt ra, từ từ đứng lên. Làn da Đường Ngạo giống như sủi bọt, thỉnh thoảng phát ra tiếng ùng ục như nước sôi. Mắt anh trong thoáng chốc cũng đã biến thành màu vàng kim, ý thức lúc rõ lúc không. Anh tiện tay cầm đao quân dụng của Đường Diệu Thiên lên, đâm tới.
Đao kia không gây ra được chút thương tổn nào cho Dương Anh Anh, Hải Minh Tiển khó khăn nói: “Dùng máu của cậu. . . . . . Có thể ăn mòn da thịt của bọn nó!”
Dưới lớp da Đường Ngạo vẫn đang ùng ục nổi bọt nước, nhìn vô cùng đáng sợ. Tay phải của anh cực kỳ linh hoạt cứa vào lưỡi đao, máu chảy ra cũng là màu vàng kim giống hệt như vàng ròng bị nấu chảy.
Máu anh dính vào da Dương Anh Anh liền tỏa ra khói trắng giống như axit sunfuric. Dương Anh Anh đau đớn rít lên, lùi về phía sau chuẩn bị bỏ chạy.
Đường Ngạo chuyển sang tấn công con zombie thủ lĩnh màu vàng bên cạnh. Con zombie kia chần chờ không dám tiến. Đường Diệu Thiên đấm một phát lên vai Hải Minh Tiển: “Khốn kiếp, có thứ này sao không lấy ra sớm!”
Hải Minh Tiển nhìn ông, ánh mắt bi ai: “Đây là Người Tiến Hóa nồng độ cao nhất. Thân