Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342335

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2335 lượt.

lại, với tình huống hiện nay, để Đường Ngạo ở đây là tốt nhất cho anh. Nếu đưa về, nơi duy nhất anh có thể đi chính là phòng thí nghiệm.
Ông dịu dàng nói: “Mạt Mạt về nhà trước, không bao lâu nữa ba cũng sẽ về mà!”
Hải Mạt Mạt nhặt hết chân gà ngâm tiêu liền mang theo Gâu Gâu và thức ăn cho chó đóng hộp rời khỏi đó. Trước khi đi cô trợn mắt, giận dữ nói: “Ông nội là đồ lừa đảo!”
Cô vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước Đường Diệu Thiên lừa cô rời khỏi thành phố E.
Nhưng ngay cả chân gà ngâm tiêu cũng không được tổng giám đốc Đường để vào mắt, anh ăn gì cũng không có mùi vị. Thân thể zombie thiếu nước nghiêm trọng, não không phân biệt được đồ ăn nên không tiết nước bọt. Anh thậm chí còn không thể nuốt được.
Hải Mạt Mạt đành quay lại, nhặt chocolate. Đám người tụ tập bên ngoài lưới điện chỉ có thể lặng im nhìn cô gái này. Cô hết lần này đến lần khác mang thức ăn về bên cạnh Đường Ngạo, nhưng cũng thất vọng hết lần này đến lần khác.
Chỉ trong một ngày, cô đã đi qua đi lại trên vùng đất cằn cỗi này mấy trăm lần.
Trên mạng đâu đâu cũng thấy tin tức cầu cứu, mọi người chuyển tất cả những thức ăn mình có thể nghĩ ra vào bên trong, khiến bên cạnh lưới điện tạo thành một kho tích trữ đồ ăn. Hải Mạt Mạt mỗi lần tới lại tìm được một món mới. Những thứ đồ này vô số lần cho cô hi vọng, rồi lại vô số lần khiến cô thất vọng.
Mặc dù Đường Ngạo bây giờ có năng lực hơn người, nhưng thực chất anh lại là một con zombie cấp rất thấp, thậm chí ngay cả tiếng zombie cũng không biết nói.
Anh chỉ suy yếu ngồi sau tảng đá, chờ thời gian phong hóa.
Thể năng zombie tiêu hao chậm hơn người bình thường đôi chút, nhưng nếu cứ không ăn thế này thì chưa đến một tuần sau cũng chỉ còn một cái xác khô mà thôi.
Sau không biết bao nhiêu lần mang đồ ăn về vẫn không hợp khẩu vị của anh, Hải Mạt Mạt cũng nổi giận. Cô tức giận nhào tới, dùng sức nhét món kho trong tay vào miệng Đường Ngạo.
Đường Ngạo mặc dù suy yếu nhưng tính khí lại vẫn vô cùng nóng nảy. Anh giận dữ cắn mạnh lên tay Hải Mạt Mạt!
Hải Mạt Mạt rút tay ra, dùng sức đánh anh: “Ba hư, mau ăn đi! ! Mau ăn đi! !” Đường Ngạo không hề phản ứng, nước mắt của cô nhỏ xuống mặt anh. Một lúc lâu sau, thế nhưng anh lại đưa tay lau đi.
Giọt nước mắt trượt qua đầu ngón tay, anh nhìn với vẻ khó hiểu, cuối cùng đột nhiên bôi lên khắp bàn tay.
Hải Mạt Mạt không biết anh làm vậy là có ý gì, nhưng Đường Ngạo đã không thể cử động nữa rồi.
Cô có thể dễ dàng nhét thức ăn vào miệng anh, nhưng anh sẽ không nhai, cũng không chịu nuốt. Cô gần như tuyệt vọng dựa vào ngực anh, nhìn ánh sáng trong mắt anh dần dần lụi tắt.
“Ba. . . . . .” Cô khẽ hôn lên gương mặt gầy gò đến đáng sợ của anh. Khói bụi màu đen tràn ngập thành phố, bọn họ là những cây chồi mọc lên giữa vùng đất tuyệt vọng.
Gâu Gâu nằm ở xa nhìn Hải Mạt Mạt, một lúc lâu sau run lẩy bẩy – Hay là tôi cho anh ta gặm một chân nhé? !
Nó cúi đầu nhìn móng vuốt nhỏ tý của mình.
Đường Ngạo đã không thể đi lại được nữa, Hải Mạt Mạt thường kéo anh đi khắp nơi tìm thức ăn. Cô cố gắng cho anh uống nước, uống coca, uống các loại thức uống. Nhưng anh luôn cự tuyệt, cho dù thân thể yếu dần cũng không chịu ăn uống bất cứ thứ gì.
Trong cả thành phố E thứ duy nhất anh có thể ăn là Gâu Gâu.
Quần chúng bên ngoài lưới điện rơi lệ đầy mặt, cuối cùng có người khuyên cô: “Cho anh ấy ăn đi, mặc dù không nỡ, nhưng ít nhất anh ấy còn có thể chống đỡ được một thời gian.”
Không biết Hải Mạt Mạt có nghe thấy hay không, nhưng cô không làm như vậy, cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Đó không phải là một con chó, đó là người bạn đồng hành của cô, là người thân vĩnh viễn sẽ không ruồng bỏ nhau. Không ai dạy cô bỏ, cho nên cô vĩnh viễn không bao giờ làm tổn thương người thân của mình.
Cho dù vì bất cứ lý do nào đi chăng nữa.
Cô bắt đầu tìm kiếm khắp thành phố E, hi vọng tìm được zombie. Họ sống sót thì nhất định cũng có zombie khác sống được! Cô có thể cho ba ăn những zombie này, chỉ cần anh sống sót, cô không quan tâm anh ăn cái gì. Hai tay cô bắt đầu bị mảnh thủy tinh, kính vỡ, cục đá lẫn trong đất cứa nát, nhưng cô không thèm để ý, chỉ tập trung đào đất.
Mặc dù có ngoại lệ, nhưng kế hoạch hủy diệt này thật sự rất tàn khốc. Tất cả thi thể cho dù có chôn sâu dưới lòng đất cũng đều đã bị chưng khô. Cô chỉ đành ra lòng sông Bách Lộ để tìm kiếm, đào mỗi một tấc trên lòng sông.
Luôn có cách giải quyết, nhất định sẽ có cách giải quyết.
Từ bỏ ư? Trừ phi tôi chết. 






Khu Cách Ly
Cô tìm ở lòng sông cả một ngày, đôi tay cũng đã không nhìn ra hình dáng ban đầu nữa. Nhưng với diện tích của sông Bách Lộ, dựa vào một mình cô thì không thể nào tìm hết được. Cô đã kiệt sức, không thể làm gì khác hơn là quay về bên cạnh Đường Ngạo.
Đường Ngạo đã không còn sức đuổi theo Gâu Gâu nữa rồi. Gâu Gâu lúc trước còn đứng ở xa, cuối cùng từ từ công thức ăn cho chó đóng hộp nó thích ăn nhất nhẹ nhàng đặt lên đùi Đường Ngạo.
M