Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
như theo bản năng, Đường Ngạo bỗng lật người đè cô xuống dưới thân thể, anh vội vàng muốn tìm kiếm nơi nào đó nhưng đồng thời cũng vô cùng mờ mịt.
Cuối cùng vật kia cũng chạm đến chốn u lâm nào đó, anh có thể cảm nhận được sức nóng trong bí cảnh ấy. Anh ấn chặt Hải Mạt Mạt, vòng eo cường tráng đột nhiên rướn lên một cái.
Thân thể Hải Mạt Mạt ưỡn cong lên. Xem phim người lớn hơn tám năm, cô đương nhiên biết Đường Ngạo muốn dùng cái gậy lớn kia đâm vào đâu. Cô đau đến trào nước mắt.
Đường Ngạo thử mấy lần đều không thành công, cuối cùng anh thử đưa ngón tay vào.
Ngón tay đi vào chốn đào nguyên kia, chỉ cảm thấy cả người bắt đầu cháy rừng rực, ngón tay kia cũng nhanh chóng khôi phục tri giác. Anh hưng phấn lạ thường, đưa hai ngón tay vào. Bàn tay nhỏ bé của Hải Mạt Mạt bám lấy cánh tay cường tráng của anh, trong mắt ầng ậc nước.
Anh lại đưa cả năm ngón tay vào, cuối cùng cả tay phải đã có cảm giác. Anh vội vàng đỡ lấy vũ khí của mình, dùng sức tiến vào nơi đó.
Thân thể Hải Mạt Mạt cũng theo đó mà co lại, tránh né theo bản năng. Hai tay anh nắm chặt eo của cô, tay trái không cảm giác nên bóp quá mạnh, Hải Mạt Mạt đau đớn kêu một tiếng. Anh lại hôn lên đôi môi cô, phần eo tiếp tục dùng sức một lần nữa, tiếng kêu thảm thiết của Hải Mạt Mạt còn chưa kịp phát ra đã bị anh nuốt hết.
Cái cảm giác nóng cháy như lửa đó khiến cho anh gần như điên cuồng, anh dùng sức đưa đẩy thắt lưng, tầng màng mỏng kia cũng theo đó mà bị xé rách.
Trong cổ họng anh phát ra tiếng gầm nhẹ, thân thể chỉ biết dùng sức, hoàn toàn không hề thương tiếc rút ra đâm vào. Hải Mạt Mạt chỉ cảm thấy như bị nghiền tan xương nát thịt, tiếng kêu của cô cũng trở nên cực kỳ nhỏ bé yếu ớt: “Ba cứu Mạt Mạt, Gâu Gâu cứu Mạt Mạt, hu hu. . . .”
Thể chất của anh cực kỳ khó thỏa mãn, thể lực lại dư thừa đến đáng sợ. Phát tiết như mưa to gió lớn chừng một giờ cuối cùng anh cũng gầm nhẹ một tiếng, chất lỏng nóng rực bắn vào trong cơ thể cô.
Mặt trời dần nhô lên từ phía chân trời, anh ngồi dậy, trong đầu bắt đầu xuất hiện một vài hình ảnh rời rạc. Có thành phố E nhà cao tầng san sát, có những chiếc xe sang trọng bóng lóa, có đường phố tấp nập. Anh lắc lắc đầu, cảm giác nóng rực đó đã biến mất, thân thể cũng đắm chìm trong trạng thái cực kỳ thoải mái.
Giống như được ngâm trong suối nước nóng, mỗi một mạch máu đều như nở ra. Anh vẫn còn chưa thỏa mãn muốn làm một lần nữa, nhưng Hải Mạt Mạt đã nức nở ngủ thiếp đi rồi. Trên mặt cô bắt đầu xuất hiện màu đỏ bất bình thường . . . . Cô phát sốt.
Lần này cô sốt cao không giảm, ngày hôm sau thậm chí còn không tỉnh nổi. Đường Ngạo có chút khó xử, anh muốn đi ra ngoài nhưng lại cảm thấy không nên để một mình cô ở trong lều.
Gâu Gâu thật sự không chịu nổi hai người kia nữa rồi, sao ai cũng nóng rực vậy hả. Nó đi ra ngoài giải quyết vấn đề sinh lý, sau đó theo thường lệ đến chỗ fan của nó tụ tập, ngon lành hưởng thụ thức ăn đóng hộp, nước quả và một đĩa thịt bò. Sau đó nó ợ một cái, đi đến chỗ fan của Hải Mạt Mạt, công một hộp chocolate thật lớn về.
Sau khi tha chocolate về lều, nó lại đến chỗ fan của Đường Ngạo, công canh cá hoa vàng, canh sò fan đã bỏ sẵn vào hộp cơm.
Sáng sớm hôm nay là nó ra ngoài nhặt đồ ăn, tất cả người dân cũng không nhịn được vội vàng chụp lại.
Virus Đáng Khinh
Ngày hôm sau, Hải Mạt Mạt vừa mới hạ sốt, Đường Ngạo đã vội vàng làm một lần nữa khiến Hải Mạt Mạt lại phát sốt.
Nhưng cũng có chỗ tốt là những mảnh ghép rời rạc trong đầu bắt đầu được chắp nối. Tổng giám đốc Đường vẫn có chút mờ mịt. Anh ngồi ở trên đệm ngẩn người một lúc lâu, đến khi mở mắt ra một lần nữa thì ánh mắt đã trở nên rõ ràng.
Đây là đâu? Thể lực của anh tiêu hao quá nhiều, bèn tiện tay cầm miếng chocolate bỏ vào miệng. Những ngày vừa qua ở thành phố E đối với anh không khác gì cách màn hình xem phim. Anh biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở nơi này, nhưng người trải qua dường như lại không phải là mình.
Anh nuốt mấy miếng chocolate lớn mới cảm thấy khá hơn một chút. Sau đó anh bắt đầu xem xét xung quanh.
Đám fan bên ngoài nhìn thấy anh đều điên cuồng la hét, ánh đèn flash nhấp nháy không ngừng. Tổng giám đốc Đường thản nhiên đi tới, tao nhã nhìn lướt qua đám người.
“Trời ạ, anh ấy đang nhìn tôi, anh ấy đang nhìn tôi!” Trong đám người vang lên tiếng hét chói tai, anh cong môi nở nụ cười ưu nhã. Hình tượng kinh doanh trước công chúng luôn là sở trường của anh.
Trong tiếng la hét của mọi người, anh chậm rãi quan sát đám fan của mình, ừ, có mấy cô không tệ. Chờ có cơ hội có thể “Đi sâu vào trao đổi”. Nụ cười của tổng giám đốc Đường càng thân thiện hơn.
Quần chúng vây xem bị “Sự tích anh hùng” hoàn mỹ của anh mê hoặc, điên cuồng chen lên, hận không thể trèo qua lưới điện. Gâu Gâu lắc đầu chỉ lo công đồ ăn cho chó đống hộp trên đất – Cược một cái móng chó là anh ta lại đang ngắm gái đẹp!
Tổng giám đốc Đường tao nhã ung dung đi về phía lưới điện, đứng lại ở cự ly cách fan gần nhất. Giọng nói củ