Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2892 lượt.
i quá khứ ngày trước cùng vô số những chuyện hoang đường mà chẳng phải người đàn ông nào cũng có thể nói rõ được. Nhất là Từ Văn Diệu anh. Dịu dàng chuẩn mực, lý trí mạnh mẽ, trước mặt Vương Tranh cũng không khúm núm nhún nhường, nên không thể nào dễ dàng kể ra những chuyện làm xấu mặt mình được. Hơn hết, anh lại quá mức coi trọng Vương Tranh, sợ cậu biết ngày xưa anh từng hoang đàn vô lối sẽ coi khinh và ruồng rẫy anh. Vì vậy mà lời kể càng thêm vòng vo, nhiều kẽ hở.
Sau khi nghe xong, Vương Tranh chỉ im lặng. Cậu vốn dĩ thông minh, chỉ dựa vào ngữ điệu ngập ngừng đầy ấp úng của Từ Văn Diệu liền đoán được mọi chuyện còn tàn khốc và xấu xí hơn thế rất nhiều. Trong đầu cậu tự vẽ lên một câu chuyện xưa không chút lãng mạn và đầy tàn nhẫn. Sự ích kỷ của một người có thể gây ra cho người khác vết thương mà cả đời cũng không thể bù đắp được. Chuyện này Vương Tranh chẳng đủ sức để có thể phê phán một ai, vì bản thân cũng từng giãy giụa từ những thương tổn đó. Lúc này, bất giác nhìn lại ngọn nguồn, hóa ra người lúc nào cũng dịu dàng ôm lấy cậu còn độc ác vô tình hơn Lý Thiên Dương vài phần. Vương Tranh nghĩ mà chợt thấy có chút run sợ.
Cậu thử đặt bản thân vào vị trí người bartender đó, nếu vậy thì mọi chuyện sẽ thế nào? Ngày xưa, Vương Tranh cũng là như vậy, lặng lẽ yêu, lặng lẽ bị tổn thương. Bây giờ, Từ Văn Diệu say đắm cậu, đến gần như điên cuồng và cố chấp. Nhưng dù có xúc động nhường nào cũng hiểu được, những lời nồng nàn trong lúc mê say thường chẳng dễ tin.
Tới cái tuổi của Vương Tranh, nếu muốn tìm bạn đời thì không nên tìm Từ Văn Diệu. Phải là ai đó ôn hòa hơn, an toàn hơn, dẫu có bình thường, như vậy cuộc sống mới an ổn được. Cậu nghĩ, nếu có thể, nên chia tay vẫn tốt hơn. Nhân lúc bản thân còn chưa lún chân quá sâu thì rời đi. Nhưng lời cậu chỉ vừa thốt ra Từ Văn Diệu đã điên loạn như thế, suýt nữa gây ra tổn thương vĩnh viễn trong cậu. Vương Tranh ngẫm lại mà kinh hoảng không thôi. Cậu đâu phải thần thánh, quan niệm giáo dục khiến cậu không thể cúi đầu chấp nhận bất cứ hình thức xâm hại nào. Vậy nên, càng hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra cậu lại càng muốn tránh anh thật xa, thật xa.
Nhưng lúc này, Vương Tranh đã không cách nào né tránh được Từ Văn Diệu nữa, một mặt là đã sa chân vào khí thế của anh, mặt kia không thể phủ nhận cảm giác ỷ lại của mình với Từ Văn Diệu. Người đàn ông này cứ nhất quyết siết chặt cậu vào lòng, đầu cậu bị đè ép lên ngực anh. Tư thế này khi thời gian thân mật càng kéo dài thì càng khó chịu. Vương Tranh không có sức giãy ra, cũng không có can đảm. Cậu buồn bã phát hiện, bản thân quả thật sợ Từ Văn Diệu, lo anh không thương mình, và ngại anh yêu mình quá nhiều. Suy cho cùng, cảm giác mâu thuẫn đó cứ giằng xé lấy cậu. Lẽ nào vì sống chung nhà lâu ngày với kẻ cố chấp mà suy nghĩ của cậu cũng trở nên kỳ quái?
Không thể cứ như vậy mãi! Còn tiếp tục thế thì hậu quả sau cùng sẽ là phó mặc quyền quyết định cuộc sống của bản thân vào tay người khác mất. Đến chót, cậu chỉ có thể nghe theo bài bố và sắp đặt của đối phương mà duy trì cuộc sống đầy rủi ro này. Cậu không muốn cứ quanh quẩn trong cái vòng tròn đó. Bất giác, lại nghĩ về quãng thời gian ngây thơ lúc trước, chỉ biết yêu lại không hiểu được cách để yêu.
Mấy ngày kế tiếp, Vương Tranh vô tình hữu ý tránh mặt Từ Văn Diệu. Hai người tuy vẫn sống chung một nhà, cùng ăn cơm, cùng ngủ một giường, nhưng những khi Từ Văn Diệu định chạm vào cậu thì cậu lại né ra xa. Lúc ở trên giường, anh ôm cậu, người cậu sẽ căng cứng lên, như thể rất sợ hãi.
Từ Văn Diệu tim như bị mèo cào, lúc nào cũng nôn nóng lẫn khẩn trương, vài lần muốn nổi cáu nhưng e lại khiến Vương Tranh sợ mà nhịn xuống. Những khi anh tính nói chuyện rõ ràng với Vương Tranh, cậu lại nhanh chóng đổi đề tài.
Tới đây thì Từ Văn Diệu hiểu ra mình đã xúc phạm tới giới hạn của Vương Tranh rồi. Một khi người yêu đã lên cơn cố chấp thì theo kinh nghiệm từ trước tới nay, anh đừng hòng một hai lời dỗ dành hay yêu chiều là xong. Hơn nữa, sức khỏe Vương Tranh lại không tốt, anh không dám lớn tiếng hay làm gì quá đáng, cuối cùng đành phải chịu thua. Vương Tranh tự có cố chấp riêng, dẫu anh có làm gì cũng không suy chuyển được. Từ Văn Diệu nghiền ngẫm lại những gì đã xảy ra vào hôm ấy, ngộ ra bản thân làm sai hai điều. Thứ nhất, không nên nói dối. Thứ hai, có ý định cưỡng bức cậu. Việc đầu tiên sẽ khiến cậu tổn thương, việc sau khiến cậu sợ hãi. Cả hai sự đều là chuyện Vương Tranh không chấp nhận được. Chẳng trách mà cậu muốn rời đi, chỉ sợ thứ tình yêu đầy bất an ấy khiến cậu sợ hãi đến mức muốn trốn tránh cũng không kịp nữa phải không?
Phải chi hai người trẻ ra mười tuổi, anh có thể dùng lời thề thốt khiến cậu xiêu lòng, chỉ tiếc Vương Tranh đã gần ba mươi, nếu đứng trước mặt cậu thề hẹn trăng sao, đừng nói là cậu, tới anh cũng tự thấy không thốt nổi thành lời.
Nhưng gì thì gì cũng phải giải quyết cho xong chuyện lần này, càng để lâu càng sinh thêm phiền. Từ Văn Diệu cắn răng chịu đựng hơn một tuần, cuối cùng cũng tìm được thời cơ mặt đối mặt với Vương Tranh, tấ