Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342890
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2890 lượt.
c đơn: “Cảm ơn anh.”
“Không cần khách sáo.” Từ Văn Diệu lại quay về phía Quý Vân Bằng. “Xem vậy mà Tiểu Tạ rất dễ nuôi đấy, không hề kén ăn, chẳng bù với Tiểu Tranh nhà tôi, hệt như con nít vậy. Những khi ăn cơm thiếu điều tôi phải xách tô chạy theo sau lưng dụ dỗ lẫn dọa nạt để cậu ấy chịu ăn thêm được mấy thìa. Chắc hai người cũng gặp dì Trâu, người giúp việc nhà tôi rồi nhỉ. Lần nào dì ấy cũng than với tôi, sao thầy Vương nhìn dễ tính thế mà ăn uống lại khó khăn quá chừng…”
“Em như vậy hồi nào chứ?” Vương Tranh mặt đỏ lựng, vội vã cắt lời Từ Văn Diệu. “Anh đừng nói bậy. Ít ra em còn tự biết nấu ăn, không như anh, đến cả chuyện nấu sữa đậu nành cũng thành suýt đốt nhà.”
Từ Văn Diệu phì cười, vươn tay ôm lấy Vương Tranh. “Phải, em là nhất thôi, kén ăn cũng tại khẩu vị, tài nghệ bếp núc của em cũng cao siêu, anh đây đều thua em hết.”
“Xuân Sinh, em xem kìa, chỉ biết có mỗi người yêu của mình. Văn Diệu, tôi biết là từ khi có thầy Vương, ngày ngày cậu sống trong mật ngọt, nhưng làm ơn đừng có lần nào gặp mặt cũng nói mấy lời nổi da gà rồi khen cậu ấy lên tận trời như thế chứ.” Quý Vân Bằng bĩu môi, nhún vai. “Không thấy buồn nôn lắm sao!”
Tạ Xuân Sinh cũng hùa theo góp vui: “Anh Văn Diệu gặp được thầy Vương như cá gặp nước, công phu nịnh nọt cũng tăng vùn vụt. Anh Vân Bằng, chúng ta ráng mà quen đi.”
Từ Văn Diệu ưỡn ngực, dõng dạc đáp: “Phải đó, hai người cố mà quen đi, tôi chỉ càng làm những chuyện buồn nôn và nổi da gà hơn mà thôi.”
Mọi người vừa ăn vừa bông đùa khiến bầu không khí cũng hòa hợp vui vẻ hơn. Bữa ăn kéo dài đến tận hơn chín giờ mới tan. Lúc đi ra, Từ Văn Diệu cứ kéo tay Vương Tranh mãi, cậu vừa giãy ra lại bị túm về. Đây là một buổi tối đầu hạ, thành phố sáng rực ánh đèn, gió đêm mơn man thổi. Hai người tay trong tay đi trên phố, người qua đường cũng không mấy bận tâm liếc nhìn hay chỉ trỏ. Vương Tranh thấy lòng mình chợt bồi hồi những cảm giác không đành lòng.
Thật vậy! Giờ phút này, về mặt cảm tính thì cậu đang rất quyến luyến Từ Văn Diệu. Cho dù lý trí luôn bảo rằng, hãy nhanh nhanh rời khỏi anh, nhưng cậu vô cùng không nỡ. Luyến tiếc… Một khi bắt đầu để ý tới những thứ xưa nay vốn dĩ đã xem nhẹ, như chuyện Từ Văn Diệu toàn tâm toàn ý tốt với cậu, hay lúc hai người ở bên nhau, đều không có chút gì nghi kỵ.
Sau khi về nhà, Từ Văn Diệu vẫn giữ riết tay Vương Tranh. Anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Vương Tranh, trong mắt đầy ý cầu khẩn. Vương Tranh biết, tuy không nói năng gì, nhưng hành động của cậu trong suốt thời gian qua đã biểu lộ rành rành ý định chia tay. Và điều đó hoàn toàn không lọt khỏi mắt Từ Văn Diệu, khiến anh hốt hoảng và lo lắng. Từ Văn Diệu vẫn án binh bất động vì sợ bản thân sẽ làm sai nói bậy, gây thêm vết nứt trong mối quan hệ giữa hai người, khiến chẳng thể cứu vãn được gì nữa. Hai người đứng trong phòng, không buồn bật đèn, giờ phút này chỉ im lặng ngóng trông nhau, hơi thở phả nóng hổi lên mặt đối phương, đến tiếng tim đập cũng nghe rõ mồn một.
Chẳng biết ai là người bắt đầu trước, chỉ rõ là khi môi hai người chạm vào nhau, nụ hôn của họ bỗng chốc trở nên mạnh mẽ, quyết liệt và đầy khao khát, trao đổi những bất an cùng sợ hãi, gửi gắm lòng khao khát sự bình an cùng tương lai ổn định. Hai người hôn nhau và quên đi hết thảy, như thể muốn thông qua hành vi thân mật này để tới gần trái tim lẫn linh hồn của đối phương hơn. Phải đến càng gần thì mới bài trừ hết những hoài nghi không nói ra cùng sự ám ảnh của bóng ma từ quá khứ.
Rất lâu sau đó, lâu đến nỗi Vương Tranh thấy môi mình như đã bị cắn nát mới nghe Từ Văn Diệu khe khẽ thở dài, nói bằng giọng yếu ớt và run rẩy: “Đừng rời xa anh!”
Vương Tranh rùng mình. Trước giờ, Từ Văn Diệu luôn nói lời này bằng giọng điệu hết sức bá đạo cường thế, đầy tính cưỡng chế. Nhưng bây giờ, lời đó được nói ra với sự yếu đuối, lộ rõ sự thống khổ và e sợ ngại ngùng anh không muốn cho mọi người nhìn thấy, cùng với khát vọng và nài van mà anh không thể nào mở miệng được. Tất cả những yếu tố đó đều gợi lên được tình cảm trong lòng Vương Tranh. Trong nháy mắt, Vương Tranh hiểu được Từ Văn Diệu, nhận ra rằng, ồ, người đàn ông là biểu tượng của mạnh mẽ tài giỏi, không gì sợ hãi đó cũng giống hệt như cậu vậy, mang trong mình một linh hồn quá đỗi mềm mỏng và đầy đau thương.
Người này, đã khiến cho nhánh cây tưởng chừng héo khô và ngừng sinh trưởng lại một lần nữa vươn dài ra. Chẳng biết nhánh cây sẽ mọc theo hướng nào, nhưng chắc chắn sẽ đưa chủ thể tới một nơi hoàn toàn khác lạ nhằm trải nghiệm một cuộc sống khác.
Những lời Vu Huyên từng nói bỗng chốc hiển hiện rõ ràng.
Hóa ra đây chính là nguyên do mà cậu và Từ Văn Diệu ở bên nhau. Bất chợt, dũng khí nổi lên trong lòng Vương Tranh, cậu nhiệt tình choàng tay qua cổ anh, ra sức hôn đáp trả lại.
Chuyện diễn ra sau đó hết sức hiển nhiên, nhưng lại có chút bất ngờ, vui buồn lẫn lộn. Một khắc môi Vương Tranh chạm vào môi anh, đầu óc Từ Văn Diệu liền trống rỗng hết vài giây, sau đấy mới ý thức được hành động này có ý nghĩa gì, nên sung sướng đến phát cuồng,