Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2850 lượt.

ũng chỉ còn đủ sức trừng mắt lườm Từ Văn Diệu. Anh mỉm cười đầy vô tội mà rằng: “Anh còn muốn!”
Nhưng em không muốn nữa!
Vương Tranh chẳng kịp mắng thì đã bị Từ Văn Diệu kéo vào trong vòng xoáy đam mê khác, cao hơn, lớn hơn. Giờ đây, cậu như con thuyền nhỏ lạc giữa dòng, bị lốc xoáy cuốn lấy. Tới khi được tắm rửa sạch sẽ bế lên nằm nghỉ trên giường thì Vương Tranh lại tỉnh táo đến lạ. Cậu chuồi người vào trong chăn, lưng hướng vào bên trong. Từ Văn Diệu tắm xong, đi đến bên giường tính xoay người cậu lại nhưng bị cậu đánh mạnh vào tay.
“Giận anh à? Thôi đừng giận mà! Lâu rồi anh không được chạm vào em, nhớ tới điên được, hihi.” Từ Văn Diệu vừa nịnh nọt vừa ôm lấy cậu từ phía sau. “Chưa xin phép em mà đã công hạ căn cứ điểm của em là anh sai rồi! Xin lỗi, là anh không đúng! Nhưng hai tuần này anh toàn lấy tay an ủi. Bây giờ em không cho anh thỏa mãn sao anh chịu nổi? Đừng giận nữa mà! Ngoan, cục cưng! Đừng giận! Anh còn chưa ngắm kỹ em, xoay qua cho anh nhìn cái nào, nhớ em chết đi được ấy!”
Vương Tranh bị anh cưỡng chế lật người lại, mặt đối mặt. Từ Văn Diệu mặt mày tươi rói, mỉm cười vuốt tóc cậu đầy yêu chiều, ngón tay di chuyển nhẹ nhàng từ chân mày xuống tới cằm: “Tiểu Tranh, em thật là đẹp!”
“Đi chết đi!” Vương Tranh phất tay anh ra. “Anh về hồi nào? Sao về mà không gọi điện thoại nói với em câu nào?”
“Không phải anh đã khiến em rất bất ngờ đấy sao?”
“Bất ngờ thì bất ngờ, cũng không nên vừa về đã đè em xuống? Từ Văn Diệu, đây không phải bất ngờ mà là hết hồn đó!”
“Em nói nghe như em chẳng chút thích thú vậy đó?” Từ Văn Diệu sáp tới hôn cậu một cái. “Lúc nãy là ai đã quấn chặt lấy anh không rời, hả?”
Vương Tranh đỏ mặt, không chút nhún nhường: “Vì em thương xót anh, thấy anh bị dục vọng thiêu đốt nên mới làm vật hy sinh đó!”
“Phải, phải! Em là tốt nhất! Em hy sinh bản thân để thành toàn tập thể!” Từ Văn Diệu hạ lưu nói. “Em đã thành công dùng thân thể mà cứu vãn người đang lỡ bước lạc đường như anh! Hay là cứu vớt thêm lần nữa đi?”
“Biến!” Vương Tranh lấy gối đập vào người anh. “Anh bớt nham nhở đi!”
Từ Văn Diệu khoái chí cười to, bật người ngồi dậy đè lên Vương Tranh, hôn cậu một trận tối trời tối đất mới chịu buông ra. “Cảm giác vừa rồi thế nào? Thích chứ?”
“Lui lui tới tới cũng chỉ có mấy chiêu đó! Sảng khoái cái rắm!”
“Thế ai cứ hét thất thanh lên vậy?” Từ Văn Diệu bắt chước giọng cậu: “Anh, anh à, tha cho em đi! Em chịu hết nổi rồi! Ư, dễ chịu quá, nhanh một chút…”
Vương Tranh mặt đỏ lựng, rống lên: “Là vì em nể mặt anh, lo lòng tự tôn của anh bị tổn thương!”
Từ Văn Diệu với tay vào trong chăn, sờ từ chân lên tới giữa đùi Vương Tranh, bình thản nói: “Cục cưng đúng là hiểu anh quá xá! Tự tôn của anh rất dễ bị tổn thương lắm, em lại hét lên lần nữa cho anh nghe đi!”
Người Vương Tranh run lên một trận, khó khăn đáp: “Đừng, Văn Diệu… đừng chạm vào đó… xin anh mà…”
Thân thể Vương Tranh bây giờ mẫn cảm vô cùng, không dễ dàng kháng cự được khiêu khích của Từ Văn Diệu, nên cả người ửng đỏ cả lên, thở dốc liên hồi, thốt không ra lời. Từ Văn Diệu nhìn người yêu đầy quyến rũ, cảm thấy cổ họng khô khát nhưng lại chẳng dám xuống tay, đành bỏ cuộc, lưu luyến nói: “Được rồi! Được rồi! Anh không làm gì cả!”
Vương Tranh nhìn anh cảnh giác, kéo chăn che kín người.
“Anh thật sự không làm gì hết! Cơ thể em yếu ớt, không thể hao tổn sức lực vì chuyện này quá nhiều.” Từ Văn Diệu thở dài, nói đầy bất đắc dĩ: “Đừng che che đậy đậy vậy chứ! Anh không chạm vào em, thề đó!”
Vương Tranh đáp: “Chỉ có kẻ ngốc mới tin cầm thú như anh! Biến ngay! Đêm nay không cho anh ngủ chung giường với em!”
Từ Văn Diệu rú lên: “Không phải chứ! Em thật nhẫn tâm mà!”
“Anh còn cằn nhằn nữa thì ngủ ngoài phòng khách hết tuần sau cho em!”
“Anh sai rồi! Anh biết sai rồi mà! Đừng phạt anh chứ! Em thưởng phạt chẳng phân minh! Anh không phục! Anh muốn báo án!”
Vương Tranh cười nhạt. “Tính chống án à? Nhà này ai làm chủ? Em hay anh?”
“Em!” Từ Văn Diệu đáng thương đáp.
“Đương nhiên rồi!” Vương Tranh chớp chớp mắt, vươn chân đá anh một cái. “Mau đi rót cho ngài đây ly nước!”
“Hả?”
“Ngài khát, mau đi rót nước, trở về… rồi tính! Yên tâm, ngài đây sẽ không bạc đãi nhà mi đâu!”
Từ Văn Diệu ôm vẻ mặt thương tâm đi rót nước cho Vương Tranh, sau đó hầu hạ cậu uống nước, rồi mới đến phiên mình lấy ly nước uống hai hớp. Sau khi uống nước xong, Vương Tranh hắng giọng mấy tiếng, tựa đầu vào giường mà rằng: “Hỡi thần dân kia, nhà ta rất dân chủ, bây giờ ta sẽ giải thích cho mi biết vì sao mi lại bị phạt như thế. Đầu tiên là vì động cơ của mi không trong sáng?”
“Ô hay, tôi làm gì mà phán động cơ không trong sáng?”
“Tại sao mi lại trốn ở góc cầu thang dọa ta sợ? Rồi còn không nói không rằng vác ta vào nhà, sau đó liền làm bậy hả?”
“Không phải vì tôi nhớ đại nhân ngài sao?”
“Nói nhảm!” Vương Tranh cao giọng. “Ta đã thấy cả rồi, hành lý của mi vẫn còn để trong phòng khách, chứng minh mi vừa về không lâu, sau đó xuống lầu tính đón ta phải không? Theo tính cách của mi hẳn


Old school Easter eggs.