Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342848
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2848 lượt.
là đã chuẩn bị quà cho ta trong túi chứ hả?”
Từ Văn Diệu phì cười, gật đầu nói: “Phải, ngài nói đều đúng cả.”
“Thế vì sao quà chưa lấy ra tặng, chuyện chưa nói đã vội vàng ôm ta vào nhà mà làm bừa rồi?”
Từ Văn Diệu sượng người, không đáp.
“Anh à,” Vương Tranh hạ giọng, chồm tới nắm lấy tay anh, dịu dàng nói: “Anh đã thấy Lý Thiên Dương đưa em về phải không?”
Từ Văn Diệu hừ một tiếng.
“Em chỉ là tình cờ gặp anh ta thôi, vì xem anh ta là bạn cũ nên nói chuyện mấy câu.” Vương Tranh kiên nhẫn giải thích. “Không nói chuyện trước đây, thực ra chỉ riêng việc quen biết nhiều năm thì em cũng không thể cư xử với anh ta như kẻ thù được. Chúng ta đâu ai còn trẻ con nữa! Lẽ nào anh không tin em?”
Từ Văn Diệu lắc đầu.
Vương Tranh mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, kéo tay anh choàng qua vai mình. “Không phải anh không tin em, mà vì anh cảm thấy không thoải mái, sợ cái này sợ cái kia, có phải không?”
Từ Văn Diệu ôm Vương Tranh thật chặt, cằm gác lên trên bờ vai trần của cậu, ngẫm nghĩ một chút lại giở thói xấu cắn vai cậu một cái.
Vương Tranh không thèm chấp nhặt, xoa lưng anh mà rằng: “Này, quý ngài giấm chua[1'>, ngài nói xem, có phải là ngài đã chuyện bé xé to rồi không?”
[1'> Ám chỉ người ưa ghen tuông.
Từ Văn Diệu cọ mặt vào vai Vương Tranh, hờn dỗi nói: “Anh khó chịu! Lần sau không được ngồi lên xe anh ta nữa! Cái xe cùi đó có gì hay, không phải chỉ là Volkswagen Phaeton thôi hay sao? Chỉ có thằng đần mới bỏ hơn một trăm vạn ra mua loại xe đó!”
Vương Tranh cố nhịn cười. “Phải, chỉ có chiếc Touareg của anh là thoải mái nhất thôi chứ gì?”
“Đương nhiên!”
“Được rồi, sau này sẽ không ngồi xe anh ta nữa!” Vương Tranh hỏi: “Anh đã hết giận chưa?”
“Ừ.” Từ Văn Diệu gật đầu.
“Cơ mà, vì anh cố tình gây sự nên đêm nay ngoan ngoãn ra phòng khách mà ngủ. Quyết định vậy đi!”
“Không được! Anh ngồi máy bay những mười mấy tiếng về đây đó! Mệt chết được! Bây giờ anh chỉ muốn ôm em ngủ một giấc thật ngon! Em xem, anh kiệt sức rồi này!” Từ Văn Diệu vừa nói vừa ôm Vương Tranh ngả xuống gối, nhắm mắt nói: “Anh ngủ rồi này!”
Một giây sau, Từ Văn Diệu liền ồ ồ ngáy to khiến Vương Tranh phải bật cười, yêu thương xoa đầu anh, sau đó vươn tay tắt đèn rồi rúc vào trong lòng anh. Được nằm gọn trong vòm ngực rộng lớn và ấm áp thì thấy an bình vô cùng, cậu khẽ khàng nhắm mắt lại.
Nồi cháo thịt bằm cùng rau khô đang sôi sùng sục trên lò, hầm chừng gần một tiếng rưỡi thì hạt gạo dần mềm và tơi ra cuồn cuộn từng hạt lóng lánh. Đây là một bữa sáng vô cùng bình thường, mùa hè đã đến, Vương Tranh tắt máy lạnh, mở cửa sổ, để nắng sớm và gió mát tràn vào phòng. Trong không khí thoang thoảng mùi cải muối cùng mùi bánh bao vừa được hấp chín. Đây là loại bánh bao trứ danh của một tiệm bánh lâu đời ở thành phố G, Vương Tranh thường tới đó mua về trữ trong tủ lạnh, khi nào muốn ăn thì lấy ra mà hấp lên, bánh luôn luôn mang mùi thơm và vị tươi mới. Vương Tranh cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, cũng đủ lâu rồi, bèn vặn lửa nhỏ, cởi tạp dề bước ra khỏi nhà bếp, khẽ khàng vào phòng ngủ. Từ Văn Diệu vẫn nằm ngửa mặt ngủ say sưa.
Anh cứ ngủ li bì như thế những hai ngày nay. Tới bây giờ vẫn cảm thấy mệt mỏi sau chuyến bay từ châu Âu về. Nhưng tức nỗi là vừa về chẳng chịu nghỉ ngơi gì, đã tinh trùng xộc lên não mà đè Vương Tranh xuống giải quyết vấn đề sinh lý, hệt như cầm thú vậy. Cơ mà ai kia cầm thú khi ngủ lại để lộ ra gương mặt nhìn hiền lành mà trẻ con lắm. cái miệng ngoác rộng ra, thở phì phì, còn mái tóc lúc nào cũng chuốt gel vuốt gọn ra sau giờ lại lòa xòa như tổ chim. Như thể cảm thấy có người cứ nhìn đăm đăm, anh nhíu mày, ư hữ một tiếng thì trở mình vùi đầu vào trong gối, một tay vươn ra ngoài vô thức sờ soạng chỗ nằm kế bên.
Suýt chút nữa Vương Tranh bật cười ra tiếng. Từ Văn Diệu đang tìm cậu, còn người được tìm là cậu đây đang đứng tựa cửa vừa nén cười vừa nhìn kẻ ngủ say như lợn chết vì không kiếm được người yêu mà bất mãn cằn nhằn dăm ba câu, sau đó mở hé một con mắt nhằm kiểm tra xem có thực bên cạnh chẳng còn ai không, tiếp đó thì hừ một tiếng, bò dậy khỏi giường, lơ mơ thò chân xuống đất định tìm dép lê đặng bước ra ngoài.
“Đi đâu? Toilet phía này.”
“Không đi toilet, đi tìm Tiểu Tranh cơ!” Từ Văn Diệu mắt cũng không mở, nghiêng đầu mơ màng đắm đuối trả lời cậu.
Vương Tranh thích thú hỏi: “Tìm ở đâu cơ!”
“Ở…” Rốt cuộc tới lúc này Từ Văn Diệu mới chịu mở mắt ra, nhìn người cần tìm đang đứng trước mặt liền thở phào nhẹ nhõm, vươn tay ra ôm cậu vào lòng, cọ mặt vào hõm cổ cậu mà rằng: “Thì ra em ở đây! Đồ tồi, sáng sớm không ngủ mà tính làm gì hả? Nào tới đây cho anh ôm để ngủ nào!”
“Mặt trời đốt tới mông rồi anh còn ngủ gì nữa? Chẳng phải mấy nhà tư bản thường đi sớm về khuya bốc lột công nhân lao động đó sao?”
“Đó là tư bản xã hội cũ thôi!” Từ Văn Diệu ôm Vương Tranh cùng ngã xuống giường. “Ngoan, nằm ngủ với anh thêm chút nữa đi!”
“Không được, hơn mười giờ, gần mười một giờ rồi! Anh dậy ăn chút gì đi! Cả hai ngày trời tới giờ anh đã ăn uống chút nào đâu!”
“Anh không ăn