Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.
hư thế, cái gọi là “bắt đầu lại” cũng không tồn tại. Hết hôm qua sẽ đến hôm nay, còn ngày mai được bắt đầu từ hôm nay. Từ năm này qua tháng nọ, từ kiếp này sang kiếp khác. Ai cũng không quay lại được.
Chiều ba mươi Tết, đường sá vắng người thưa xe một cách lạ lùng, người qua người lại trên phố chưa tới một phần ba ngày thường. Ánh mặt trời rạng rỡ của mùa đông chiếu lên người khiến người qua đường ấm áp hơn, dường thấy được mùa xuân.
Vương Tranh cho hai tay vào trong túi áo khoác, cúi đầu lặng lẽ đi trên phố, cách đó không xa là một nhà bán hoa vẫn còn mở cửa, xơ xác trước tiệm là vài nhánh đào cùng mấy chậu quất sai quả nhánh buông địu cả xuống. Chủ tiệm cũng đang lười nhác rũ mặt nhìn xuống đường, thấy Vương Tranh cũng không hồ hởi đứng dậy chào mời, chỉ lẳng lặng trông cậu lướt qua.
Trong ánh chiều buông đổ đó, những cánh hoa đào có màu tựa như màu trắng , vào lúc đó còn được điểm xuyết thêm chút phấn, và có lẽ nó như được trút bỏ đi tất cả dưới ánh mặt trời.
Vương Tranh nhìn ông chủ tiệm hoa lại chợt nhớ tới chuyện hai, ba năm trước đây. Lúc ấy nhằm kiếm thêm thu nhập, cậu nhận công việc đứng lớp cho hai lớp của người đã thành niên thi vào trường bổ túc. Một lớp dạy hai tư sáu, một lớp là ba năm bảy. Mỗi ngày cậu đều bận tối tăm mặt mũi, tối đến được về nhà đi ngủ là chuyện hết sức hạnh phúc. Có một đêm, Vương Tranh đến nơi dạy, nhưng đột nhiên trường lại thông báo được nghỉ, cậu đã giống như học sinh trốn học mà nhảy cẫng lên vô cùng hưng phấn, vội vàng chạy về nhà, ghé vào sạp tạp hóa dưới lầu mua một cái đĩa CD in lậu và bia, rồi lên phòng vừa uống bia Châu Giang Thuần Sinh mấy đồng một chai vừa xem phim. Bộ phim xem lúc đó có nội dung kể về một thành phố lan tràn một loại bệnh dịch lạ, khiến con người biến thành quái vật đáng sợ lúc đêm về, cắn nuốt xương thịt của đồng loại. Chỉ có ban ngày thì thành phố mới được an toàn. Nhân vật chính chạy xe jeep địa hình, băng ngang qua các tòa nhà chọc trời bị bỏ hoang như khu rừng rậm, cầm súng trường đi săn. Mặt trời chói chang treo trên cao, nhưng thành phố thân quen lại không có một bóng người.
Vương Tranh đột nhiên cảm thấy, trong tất cả những cảm giác thì đó chính là điều cậu ghét nhất.
Sau đó, cậu vào phòng bếp, nấu cho mình một bát mì thập cẩm thơm lừng nóng hổi.
Đầu tiên, cậu pha chế nước tương, sau đó bắc nồi áp suất hầm một miếng thịt kho tàu lớn, rồi điêu luyện lấy thớt ra cắt mộc nhĩ, trứng chiên, sợi mỳ, tôm nõn… Đợi thịt chín vớt ra để nguội, sau đó cắt thành từng lát mỏng. Lúc này, một nồi nước khác cũng sôi, cậu liền cho sợi mỳ trắng như tuyết vào. Vừa nấu vừa cẩn thận khuấy mỳ, đợi được lửa rồi mới vớt mỳ ra.
Lúc ăn mì, Vương Tranh bình tĩnh nghĩ, hóa ra cậu vẫn vì chuyện Lý Thiên Dương thay lòng đổi dạ mà tổn thương.
Kia là vết thương hết sức chân thực, chẳng phải loại thương tâm bình thường mà người người vẫn bàn. Hậu quả mà nó để lại bằng mắt thường không thể nhìn thấy được nữa, nhưng vết thương thật sự của nó lại rất lớn. Vết thương bắt đầu cắm rễ trong tim rồi dần lan rộng ra, thối rữa ngày qua ngày, có cố gắng cũng không làm nó khép miệng được.Vì diện tích thương tổn quá lớn, nên chỉ với sức một mình Vương Tranh thì chẳng cách nào cứu trị được.
Hết năm này qua năm kia, cậu đều bó tay trước miệng vết thương, đành mang theo nó mà sống. Dần dà, vết thương như dấu huân chương đóng hằn trên da thịt, vừa xấu xí vừa gợi nhiều điều. Đôi lúc cúi đầu nhìn xuống ngực, lại bất giác nhếch miệng mỉm cười trào phúng.
©’STEN’T
Có lẽ, trên đời có rất nhiều thứ đáng cười. Nhưng Vương Tranh hiểu rõ, chỉ là do cậu quá nghiêm trọng, không như những người xung quanh, xem cuộc sống như một trò tiêu khiển rồi sau đó có thể vui vẻ mà sống.
Vương Tranh thở dài một hơi, rút tay ra khỏi túi áo, lấy tiền mua gốc đào cuối cùng của tiệm hoa vãng khách nó. Hoa đã nở tơi hết, vừa chạm mạnh tay vào, cánh hoa đã lả tả rơi rụng.
Cậu ôm gốc đào vào người, chầm chậm tiến về phía trước.
Nhà của anh họ cậu nằm trong một khu nhỏ cũng không hẳn là tệ, nhưng ở cái thành phố mà khắp nơi đều là người có tiền thì nhà anh cậu miễn cưỡng cũng có thể tính dạng trung bình. Vương Tranh có sẵn chìa khóa cửa, lúc này lấy chìa khóa ra mở cửa chính ở dưới lầu, sau đó vào thang máy bấm số tầng lên thẳng trên tầng là được. Trong lúc thang máy từ từ đi lên cậu mệt mỏi nhắm hờ mắt, đột nhiên thấy hình ảnh mình qua tấm kim loại lắp trong thang máy, méo mó và nhợt nhạt.
Tết nhất thế này, hẳn là cậu nên tươi cười mới đúng, vì vậy đã cố vặn vẹo ra một nụ cười, ôm gốc đào sát vào ngực, bước ra khỏi thang máy, rồi nhấn chuông cửa. Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa nhất định phải mỉm cười, chúc Tết hai anh chị, lì xì cho Tiểu Quân Quân, sau đó ra sức nấu một bữa cơm thật ngon.
Cửa mở ra, người xuất hiện lại khiến nụ cười gượng gạo của Vương Tranh lập tức biến mất.
Lại là Lý Thiên Dương.
Vừa thấy Vương Tranh, hắn đã hào hứng tiếp đón: “Em đến muộn thế, còn mua cả hoa đào nữa à! Sa