Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342774

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2774 lượt.

o không nói anh một tiếng để anh mua, không phải mất công em…”
Hắn vừa nói vừa đón lấy gốc đào trong tay Vương Tranh, đảo khách thành chủ.
Vương Tranh nheo mắt nhìn Lý Thiên Dương, kinh ngạc lúc đầu liền tiêu tán rất nhanh, chỉ còn thấy được vết thương đột ngột vỡ ra. Lý Thiên Dương đích thân ra cửa đón cậu thế này, trong ký ức, là chuyện chưa từng xảy ra trước đây. Cho dù lúc quan hệ giữa hai người ngọt ngào nhất, cũng chỉ có mình cậu đứng ở lối vào, mở cửa, nhận lấy túi công văn trong tay hắn rồi cúi người đưa đôi dép lê cho hắn mang vào.
Sau đó là gì nữa? Vài lời hỏi han ân cần, rồi chăm chú quan sát nét mặt của hắn, nếu hắn vui, cậu sẽ như học sinh được điểm cao mà phấn khích, nói năng nhiều hơn, mặt mày tươi rói hơn; còn nhược mà hắn hờ hững, cậu sẽ như con cún bị bỏ rơi, làm gì cũng dè chừng, sợ hắn phiền lòng.
Lúc ấy, cậu chẳng khác gì đám đàn bà con gái đi lấy lòng chồng, hèn gì Lý Thiên Dương mới không thèm vào, ngay đến cậu nhớ lại cũng thấy chán ghét bản thân khi đó kinh khủng.
Chỉ là, vào thời điểm đó, Vương Tranh không còn biết đến cách thức quan tâm nào khác. Cậu vẫn còn non dại, chỉ hay cảm tình là đơn thuần, không ai dạy cậu biết, chu đáo lâu ngày sẽ thành phiền phức, đặt người ta cao hơn mình cuối cùng chỉ có bản thân là khổ.
Khi Vương Tranh suy nghĩ về vấn đề này, Lý Thiên Dương đã đưa một đôi dép lê qua. “Em mang vào đi, trong phòng không mở lò sưởi, đi dép vào đỡ lạnh chân.”
Vương Tranh thoáng ngẩn ra, im lặng xỏ chân vào dép, gật gật đầu coi như cảm ơn, rồi lướt nhanh qua Lý Thiên Dương vào nhà: “Anh, chị, Quân Quân, em đến rồi.”
Không ai đáp, trong nhà có chút vắng lặng. Vương Tranh nhìn một vòng, quả nhiên không ai ở nhà. Cậu xoay người, nghi hoặc nhìn Lý Thiên Dương: “Anh chị tôi đâu?”
“Anh ấy dẫn vợ con tới nhà hàng trước rồi. Anh ở đây chờ em tới…”
Vương Tranh nhíu mày, lắc đầu nói: “Đó là sơ suất của tôi, tôi tới trễ, không kịp nấu cơm. Bữa cơm hôm nay xem như tôi mời, là nhà hàng nào? Không được, để tôi gọi điện cho họ.”
Cậu vừa lấy điện thoại ra nhấn số gọi, Lý Thiên Dương đã ngăn lại: “Đừng gọi. Là anh. Là anh xin anh chị của em cho anh thời gian và mượn chỗ để nói chuyện với em. Tiểu Tranh, em đừng giận, được không?”
Lý Thiên Dương nếu muốn thì chỉ cần nhỏ nhẹ, liền khiến người nghe tin sái cổ là hắn đang rất chân thành, như thể hắn đào hết ruột gan ra dâng lên cho đối phương, đây là chỗ khôn khéo của hắn bao năm, cũng nhờ vậy mà khi ra ngoài bàn chuyện làm ăn, hắn luôn dễ dàng làm đẹp lòng đối tác, và cũng khiến người kia sinh ra hảo cảm với hắn. Vương Tranh ngước mắt lên nhìn vào mặt Lý Thiên Dương, như muốn tìm chứng cứ xác thực, ngay cả cái nhíu mày của hắn cũng không bỏ qua, sau đó gật gật đầu, xoay người, ngồi lên sofa, nói: “Nói đi. Anh muốn nói gì?”
“Anh muốn nói gì ư?” Lý Thiên Dương khẽ sững ra, rồi tự cười giễu bản thân, lúc sau lại móc bao thuốc trong túi quần, đưa một điếu lên miệng châm lửa hút. Vương Tranh gõ gõ mặt bàn, bình tĩnh nói: “Cho tôi một điếu.”
“Cái gì?” Lý Thiên Dương bất ngờ.
“Tôi cũng muốn hút.” Vương Tranh nhíu mày. “Cho tôi một điếu cũng không được?”
“Không phải. Chỉ là trước đây em đâu có hút thuốc…” Lý Thiên Dương vừa tính đưa bao thuốc qua, ngẫm lại liền lấy một điếu trực tiếp đưa cho Vương Tranh. Cậu đón lấy, gài nó lên môi, Lý Thiên Dương bật lửa đưa sang, nhưng Vương Tranh liền nghiêng đầu, châm thuốc. Cậu hút dài một hơi, cảm nhận khói thuốc nicotine trôi xuống cổ họng, đảo một vòng khắp phổi rồi phả hơi ra ngoài.
“Thích nhỉ. Hèn gì mà bạn tôi, từ mười lăm tuổi đã mỗi ngày hút những hai gói.” Vương Tranh lấy cái gạt tàn từ dưới bàn trà lên đặt trước mặt cậu và Lý Thiên Dương, cảm thán một câu: “Quả thật rất tuyệt!”
Lý Thiên Dương mê mang nhìn Vương Tranh. “Tiểu Tranh, em thay đổi nhiều quá!”
“Không thay đổi không được. Hơn nữa chẳng ai có thể cả đời đều trước sau như một.” Vương Tranh thản nhiên đáp, lại hít thêm một hơi thuốc, bâng quơ hỏi: “Chuyện làm ăn của anh thế nào?”
“Cũng khá, mấy năm nay làm đại lý thêm hai nhãn hàng nữa,” Lý Thiên Dương nói. “Công ty nhỏ thôi, bạn hàng cũng toàn khách quen.”
“Chúc mừng,” Vương Tranh đáp. “Cuốn học thuật chuyên ngành của tôi chắc qua Tết sẽ xuất bản.”
“Hay quá, anh nghe mà còn tự hào lây,” Lý Thiên Dương vui vẻ nói. “Làm chăm chỉ vào, em chắc chắn sẽ có sự nghiệp vẻ vang.”
Cuộc nói chuyện lại rơi vào yên lặng, Vương Tranh chìm vào suy tư riêng, không lên tiếng. Lý Thiên Vương muốn đánh vỡ cục diện trầm mặc, nhưng lại sợ nói sai, chọc Vương Tranh tức giận, lúc sau mới dè dặt nói: “Lần này tới thành phố G, chuyện làm ăn đều rất thuận lợi nên anh tự cho mình nghỉ phép vài tuần… Mai mốt trở về, nếu tình hình bên này ổn định, chắc anh sẽ chuyển công ty sang hẳn đây…”
“Anh đi lâu vậy, người nhà không nói gì à?” Vương Tranh gảy muội thuốc vào gạt tàn.
Lý Thiên Dương thẳng lưng, như thể chuẩn bị tuyên cáo chuyện hệ trọng: “Cha mẹ anh năm nay đã qua Canada với chị hai, không về nữa. Anh chỉ có một mình, vất vả lắm mới gặp được em, n


Polaroid