Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341852

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1852 lượt.

cha anh, cha anh đã nổi cơn thịnh nộ, đồng nghĩa với việc anh chuẩn bị phải ra tay thật rồi.
Vừa nghĩ đến đây, trong đầu Mạnh Thời liền nảy ra một ý định. Anh thầm nghĩ, làm thế này hình như hơi vội vàng. Nhưng biện pháp này là chắc chắn hơn cả.
Anh vuốt tóc Phùng Hy, chậm rãi nói: “Hy Hy, anh cảm thấy, sống chung và kết hôn không có gì khác nhau, chỉ khác ở chỗ nà nhưng cấp cho tờ giấy chứng nhận mà thôi. Hay là chúng ta đi đăng ký, sau đó coi như gạo đã nấu thành cơm, để cho người khác đỡ phải dòm ngó.”
“Nhanh quá nhỉ? Mạnh Thời, em thấy như thế này rất tốt. Em cảm thấy sống chung rất tốt, em đã từng ly hôn một lần, không muốn gấp gáp quá.”
“Không phải là em không tin anh đó chứ?”
Phùng Hy lật người lại, nằm đè lên người Mạnh Thời nói với giọng nghiêm túc: “Không phải là em không tin anh. Em cảm thấy sống thế này một thời gian, hai bên đều có thể biết rõ rằng mình có phù hợp với đối phương hay không. Ví dụ anh xem ti vi chỉ thích xem quảng cáo, em lại thấy lạ vì quảng cáo thì có gì mà xem. Em phàn nàn vài câu với anh, anh lại thấy không vui.”
“Cái này thì đơn giản thôi, mua hai cái ti vi là được.”
Phùng Hy kiên trì giải thích: “Ý em nói là nhỡ mà cách sống không giống nhau, không chấp nhận được một số thói quen của đối phương, lâu rồi sẽ thành cãi nhau.”
Mạnh Thời lắc đầu nói: “Anh không có gì là không chấp nhận được em cả.”
“Em thấy có điều không chấp nhận được ở anh.”
“Điều gì không chấp nhận được? Em thử nói xem nào.”
Phùng Hy cứng họng, hiện tại không có điểm nào là cô không chấp nhận được cả.
Mạnh Thời cười nói: “Không nói ra được tức là không có. Nếu không có thì đi làm thủ tục đăng ký chứ sợ gì? Xảy ra vấn đề gì đã có nhà nước chịu!”
Phùng Hy quay đầu nói: “Có thật là anh coi kết hôn là chuyện của hai người hay không? Em là con gái độc nhất, anh là con trai duy nhất, có thật là không cần quan tâm đến cha mẹ không anh?”
Nói một hồi lại quay trở lại vấn đề khó tháo gỡ. Mạnh Thời cười đau khổ, nếu như cha mẹ đồng ý, thì tội gì anh phải vội vàng làm thủ tục đăng ký kết hôn. Mặc dù đây là cuộc hôn nhân thứ hai của Phùng Hy, anh cũng rất muốn tổ chức đám cưới cho thật đàng hoàng.
“Hy Hy, nếu gia đình anh không đồng ý thì sao? Lẽ nào vì họ không đồng ý mà em chia tay với anh hay sao?” Anh đành phải nói ra câu mà anh không muốn nói, mắt liếc nhìn vẻ mặt của Phùng Hy với vẻ cảnh giác.
Hai chữ “chia tay” khiến tim Phùng Hy giật thột, cô ngáp một cái rồi chui vào lòng anh, ôm eo anh nói: “Em mệt rồi”.
Đột nhiên Mạnh Thời nổi cáu: “Hy Hy, đã nói là chúng ta sẽ ở bên nhau, em đừng có mà nuốt lời”.
“Em không nuốt lời, em mệt thật mà. Sáng sớm mai em còn phải đi làm sớm. Chúng ta cứ thế này đã, về phần gia đình cứ giải quyết từ từ, không phải vội.” Phùng Hy nhắm mắt lại, một phần muốn ngủ, một phần vì không muốn nhắc lại chủ đề này nữa. Mạnh Thời rất tốt, chính vì anh rất tốt nên cô càng mong muốn nhận được lời chúc phúc của gia đình anh hơn.
Đã từng kết hôn nên cô biết rằng, hôn nhân không phải là chuyện của hai người. Đứng trước hôn nhân, con người không còn là một giọt nước đơn thuần, hòa trộn vào nhau sẽ không thể tách ra từng phần đơn lẻ. Mỗi người đều được khoanh thành một chấm tròn, tương giao với người kia và có một phần đan xen thuộc cả hai người, phần riêng không được khoanh tròn là hai gia tộc và tất cả bạn bè thân thiết của hai bên, đó là phần chỉ thuộc về nội tâm của mỗi người.
Cô nghe thấy tiếng thở dài nhè nhẹ của Mạnh Thời. Anh không còn ép. Phùng Hy ôm chặt cánh tay anh với vẻ cảm kích, đổi lại là cái ôm dịu dàng của anh. Cô thấy hơi hổ thẹn nghĩ, cuộc hôn nhân trước của cô đã gây cho anh quá nhiều phiền hà. Nếu anh không tìm cô thì sao? Một nỗi đau đớn trào dâng trong lòng cô mà không sao kìm nén được. Nỗi đau này khiến cô sợ hãi, giống như cảm giác mất trọng lượng khi rơi từ trên cao xuống, sợ đến nỗi không nắm được bất cứ đồ vật gì để có thể ngăn cản cô rơi xuống.
Nỗi bi ai mỗi lúc một lan rộng, cô muốn hiện thực hơn một chút, nhưng lại vẫn bước vào cuộc tình mới không hiện thực.
Đêm nay, cô trằn trọc nằm mơ, cô thấy hình mặt thú bằng đồng gắn trên hai tấm cửa gỗ cao lớn đó vỗ lấy cô với vẻ mặt hung ác, hai cánh cửa đó mỗi lúc một to, mỗi lúc một cao, đen xì đổ về phía cô. Phùng Hy cau mày giãy giụa trong giấc mơ, muốn hét lên một tiếng mà không sao hét ra được, kể cả là tiếng khóc. Thậm chí cô còn mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy bóng sáng lờ mờ của buổi sớm, nhưng vẫn chìm ngập trong mộng cảnh.
“Hy Hy!” Mạnh Thời bừng tỉnh vì tiếng nức nở như con chó nhỏ kêu, thấy cô khẽ mở mắt, đầu lông mày nhíu lại, nhìn mơ màng như sắp khóc. Anh lay cô tỉnh giấc, đột nhiên Phùng Hy cảm thấy cổ họng mình như được nới lỏng, thoát ra khỏi giấc mơ, cô nói giọng nhẹ như muỗi kêu: “Em nằm mơ”.
“Chỉ mơ thôi mà, đừng sợ, đừng sợ…” Anh ôm láy cô như ôm một đứa trẻ, khẽ vỗ vào lưng cô.
“Anh kể chuyện cho em nghe đi!”
Lần đầu tiên Mạnh Thời phát hiện Phùng Hy cũng có những lúc ương bướng. Anh mỉm cười, nhắm mắt lại nói: “Thôi được, để anh kể