Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
ử đàn được chạm trổ cầu ỳ, ở giữa phẳng lì như gương, nhìn giống như mặt hồ lấp lánh ánh bạc, rìa ngoài có chạm khắc hai chú rồng bảo vệ. Vòng qua bức vách là hành lang dài, đi dọc theo hành lang màu nâu sẽ thấy sân vườn hiện ra trước mắt.
Giữa mảnh sân hình vuông có đặt hai òn nước tròn làm bằng đá xanh, chiếc lá tròn xinh xắn của hoa súng nổi trên mặt nước, hai đóa hoa súng màu tím đang yên tĩnh nở. Một bên của sân có trồng một cây hải đường cao lớn. Cành cây khẳng khiu, lá xanh đung đưa, bóng lá in lốm đốm xuống mặt sân.
Sắc trầm của đám rêu xanh khiến người ta cảm thấy thời gian như trở lại thời quá khứ, cùng với những chùm sáng yên tĩnh và nhành hoa lan nhỏ trồng trong bồn trắng, tạo nên bầu không khí chỉ có riêng ở những khu nhà cổ.
Tám cánh cửa khắc hoa ở sảnh giữa đã mở, để lộ ra hàng tràng kỷ đặt ở giữa. Bên trái tràng kỷ là bình hoa sứ màu xanh có cắm lông công, phía dưới là một bình sứ lớn có cắm mấy cuộn tranh. Trên tường là bức tranh Mãnh hổ xuống núi, hai bên phải trái là hai bức thư pháp trục dài. Hai bên sảnh có bày hai hàng ghế gỗ có tựa lưng cao chạm khắc cẩm thạch, nhìn kỹ có thể phát hiện ra rằng, các nét hoa văn trong từng khối đá cẩm thạch đó đều là tranh thủy mặc được hình thành một cách tự nhiên.
Mạnh Thụy Thành và mẹ Mạnh Thời đã chuẩn bị xong xuôi, ngồi giữa trung đường hàn huyên cùng bốn vị khách.
Cục trưởng ngắm một hồi lâu bức tranh Mãnh hổ xuống núi, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Bức tranh Mãnh hổ xuống núi được treo ở sảnh giữa của Nhà Gianh và được Trương Đại Khiên ký tên. Anh trai của Trương Đại Khiên vẽ hổ rất giỏi, Trương Đại Khiên là người có tiếng tăm lớn, vì tôn trọng anh nên rất hiếm khi ông vẽ hổ, vì thế tranh hổ của Trương Đại Khiên hết sức có giá trị. Rất nhiều nhà sưu tầm ngưỡng mộ nhà họ Mạnh đều bắt nguồn từ bức tranh Mãnh hổ xuống núi treo ở sảnh giữa này. Nhà họ Mạnh treo trên tường rất bình thường, nếu là người khác thì có lẽ phải đặt trong két sắt từ lâu rồi.
Cục trưởng buột miệng hỏi: “Không sợ trộm cắp sao?”
Mạnh Thụy Thành cười: “Đồ phóng tác ấy mà, tác phẩm của cậu con tôi.”
Điền Đại Vĩ giật mình, Mạnh Thời còn giỏi vẽ khoản này nữa à? Cục trưởng và hai nhà thư pháp đều tặc lưỡi khen: “Gia đình có truyền thống, không hề đơn giản.”
Mạnh Thụy Thành bưng ấm trà Tử Sa lắc đầu thở dài: “Phải có cơ quan như cậu Điền đây mới phải. Mạnh Thời không có cơ quan, thì cũng phải có ngón nghề gì chứ, nếu không gia đình họ Mạnh sớm muộn gì cũng bị nó làm cho lụn bại thôi.”
Điền Đại Vĩ vội vàng khiêm tốn đáp: “Nếu bác Mạnh không nói thì cháu thực sự không biết đây là tranh phóng tác. Nhà họ Mạnh có truyền thống lâu đời, dù cháu có cưỡi ngựa cũng không thể đuổi kịp.”
Cậu không đuổi kịp, nhưng nó lại đi yêu vợ cũ của cậu, nghĩ đến điều này Mạnh Thụy Thành lại sôi máu. Không ngờ con trai ông lại yêu người vợ cũ của gã đàn ông này! Ông bình thản mời mọi người vào mâm, không nhắc đến Mạnh Thời nữa.
Lúc rời sảnh giữa, Mạnh Thụy Thành nhìn thấy Điền Đại Vĩ để một chiếc cặp đen ở ghế, ông liền cười.
Lúc bước vào nhà, bác sĩ Tạ nhìn thấy vẻ ngạc nhiên lộ rõ trong mắt chú Tần. Hôm nay bà mặc áo dài, trang điểm cũng rất đoan trang nhẹ nhàng. Bà mím môi cười, nói: “Sao vậy, tôi về chú không hoan nghênh hay sao?”
“Trong nhà có khách, hôm nay lão gia rất vui.” Chú cười cười, tiếp tục ngồi trên chiếc ghế trúc đọc sách, uống trà.
Bác sĩ Tạ ghé sát vào chỗ chú Tần, nói: “Tôi biết, hôm nay anh rể mời một thằng khốn nạn. Hắn ta định hãm hai người khác, còn phải xem tôi có cho phép hay không!”
Chú Tần đặt sách xuống, nhìn dì Tạ bằng ánh mắt thăm dò, mỉm cười nói: “Tôi có cái này cho cô Tạ xem, mời cô sang đây”.
Bác sĩ Tạ không nghi ngờ gì, tò mò đi theo chú Tần vào phòng bên. Chú Tần quay người đóng cửa phòng, sắc mặt biến đổi, nói: “Cô Tạ, chuyện hôm nay cô không được phép tham gia. Lão Tần xin thất lễ!”.
Ông ra tay nhanh như gió, bác sĩ Tạ chưa thốt được lời nào thì đã bị đánh ngất xỉu. Chú Tần phủi phủi tay, nói: “Tôi cũng vì Mạnh Thời mà thôi”.
Ông ra khỏi phòng bên khóa cửa lại, coi như không có chuyện gì xảy ra và tiếp tục đọc sách, uống trà.
Bữa cơm diễn ra rất thân mật, mấy người cùng yêu thích hội họa có chung một chủ đề. Điền Đại Vĩ quan sát nhà họ Mạnh với vẻ hiếu kỳ và ân cần tiếp chuyện. Rượu quá tam tuần, Mạnh Thụy Thành mời mọi người ra phòng sau thưởng thức thư pháp.
Phía sân bên ngoài đình đã có đặt sẵn bàn lớn và giấy, bút, mực, nghiên, vị trí chọn ở dưới mái hiên râm mát.
Cục trưởng rất bất ngờ vì lại được làm quen với hai nhà thư pháp, trong lòng rất vui, bèn nhấc bút lên mời mấy vị chỉ giáo. Một bức đã viết xong, Mạnh Thụy Thành khen một chữ “Tuyệt”, hai nhà thư pháp còn lại cũng khen hùa theo, cục trưởng cười rất mãn nguyện.
Điền Đại Vĩ đứng xem, Mạnh Thụy Thành cười nói: “Cậu Điền có thích thư pháp không?”
Điền Đại Vĩ hơi sững người, khua tay nói: “Dạ hổ thẹn quá, cháu thích nhưng không hiểu, được cùng cục trưởng đến đây để mở mang tầm nhìn cũng là tốt lắm rồi.”
Hai nhà thư pháp cũng đã được Mạ