XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341873

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.

hùng Hy đứng như trời trồng ngoài cửa.
Cô đứng nghiến răng trước cánh cửa đang đóng của phòng đối diện, đóng cửa, lên giường chui vào chăn lăn ra ngủ, trong lúc mơ màng một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô, chưa kịp nắm bắt thì đã quay ra ngủ ngon lành.
Thị trấn cổ ẩn mình trong màn sương sớm. Hít thở trong bầu không khí trong lành kèm thêm một chút lành lạnh, Phùng Hy uống một lon sữa hiệu Uông Uông, chậm rãi đi theo sau Mạnh Thời.
“Em còn muốn uống nữa không?”. Mạnh Thời ôm bình rượu nặng năm cân vừa cười vừa hỏi Phùng Hy.
“Bình này để mang về nhà cất, không uống nữa. À đúng rồi, tối qua em còn nhớ là anh nói anh có thể giúp em giảm béo, có chuyện đó thật sao?”. Buổi sáng tỉnh dậy cô cứ cảm thấy tối qua mình đã quên một điều gì đó quan trọng, lúc mặc quần áo đánh răng rửa mặt vẫn cố gắng nhớ lại. Lúc đứng trước gương hóp bụng theo thói quen, cô mới sực nhớ ra, tối qua hình như Mạnh Thời bảo, anh có thể giúp cô giảm béo, hai tháng giảm mười cân.
Mạnh Thời bê bình rượu đặt vào sau cốp xe, mời Phùng Hy lên xe, lúc này mới cười đáp: “Tửu lượng của em tốt thật, nói gì đều vẫn nhớ”.
“Không phải, lúc đó nhớ rất rõ, bây giờ nhớ lại lại thấy cứ u u minh minh. Chắc là do việc giảm béo quá quan trọng đối với em, vì thế ngay từ lúc tỉnh dậy em đã cố gắng nhớ lại, hiện giờ chỉ nhớ được câu này”. Phùng Hy cười hi hi, để lộ ra hai chiếc răng khểnh.
Chỉ nhớ mỗi câu này hay sao? Mạnh Thời quay mặt sang một bên để lộ nụ cười ranh mãnh. Anh đang cố gắng tưởng tượng gương mặt Phùng Hy lúc gầy đi. Mạnh Thời quay đầu lại cố gắng làm ra vẻ vô tình: “Phùng Hy, trước đây khi còn gầy chắc em xinh xắn lắm nhỉ?”
Phùng Hy sững người, trước đây cô có xinh xắn không? Cô nhớ lại lời khen của Phụ Minh Ý: Hy Hy, em như chú tôm nhỏ dưới nước, tung tăng trong trẻo. Anh nói như thế tức là ý muốn khen cô xinh ư? Lúc nhớ lại lời đó, cô nhìn thấy Mạnh Thời tỏ rõ vẻ hiếu kỳ, bèn cười rất thẳng thắn: “Trước đây có người nói em giống chú tôm nhỏ, trong trẻo, tung tăng bơi lội, em nghĩ hiện giờ em đã biến thành con tôm càng rồi”.
Mạnh Thời không nhịn được, bật cười: “Tôm càng... ha ha ha!”.
“Có gì mà đáng cười chứ”. Dù đang tự mỉa mai mình, nhưng Phùng Hy cũng không thể chịu nổi điệu cười đó của Mạnh Thời. Thậm chí cô còn cảm thấy con ngựa đen mà hai người đang cưỡi rung lên bần bật vì tiếng cười của anh.
Cô đáng yêu đến nỗi anh chỉ muốn véo má cô một cái. Mạnh Thời cười đã đủ, thấy Phùng Hy mặt đỏ bừng mắt nhìn thẳng về phía trước với vẻ nghiêm túc, đúng ra là cũng không có gì, nhưng lại bị anh cười đến nỗi xấu hổ. Anh lấy tay vỗ vỗ vai cô, nghiêm túc nói: “Chỉ cần hai tháng này em chịu nghe lời anh, anh đảm bảo em sẽ gầy đi được”.
Phùng Hy khẽ cười cười, nói: “Gầy đi để mình tự tin hơn”.
“Tại sao béo lại không tự tin cơ chứ?”.
“Bởi vì con gái luôn thích cái đẹp. Em cũng có lòng tự trọng của em chứ. Em thích mặc quần áo đẹp, thích trang điểm cho mình thật xinh đẹp. Em không muốn cứ đến mùa hè là mất cả hứng đi shopping”.
“Thích cái đẹp thì không có gì là sai cả, làm theo lời anh, chắc chắn em sẽ gầy trở lại. Tuy nhiên, nếu em gầy đi rồi, tự tin hơn bây giờ thì suy nghĩ của em có thay đổi không?”.
Phùng Hy không biết phải trả lời câu hỏi này của Mạnh Thời như thế nào, câu trả lời cuối cùng của cô cũng là không biết. Và Mạnh Thời cũng không cần cô phải trả lời, đối với anh, anh chỉ cần Phùng Hy tìm lại được sự tự tin là đủ rồi.
Trên đường về, Phùng Hy hỏi anh với vẻ hiếu kỳ: “Tại sao anh lại giúp em?”.
Mạnh Thời mỉm cười đáp: “Nếu phương pháp này thành công, sau này anh có thể nhân rộng, spa giảm béo cũng kếm được rất nhiều tiền”. Anh nhìn thấy Phùng Hy tỏ vẻ đã hiểu, khóe môi hơi cười cười.






Giảm béo

Tự nhiên cô chỉ muốn cười, không ngờ hai người đàn ông lại có thể vì cô mà đánh nhau? Một người là kẻ cô căm ghét đến tột độ không muốn dây dưa gì đến, một người là người bạn mới quen chưa lâu, và cô với người ấy cũng không có quan hệ gì hết.
Phùng Hy và Mạnh Thời đi cùng một chuyến bay trở về. Trên máy bay, Mạnh Thời gọi nước trà cho cô, lấy hộp kẹo cao su đưa cho cô, bảo cô nếu đói hoặc không có việc gì làm thì lấy mà nhai, còn mình thì đánh bay hai suất cơm trưa.
“Hoa quả cũng không được ăn à?”. Phùng Hy thấy hơi lạ.
“Em với người bình thường… không giống nhau”.
Lúc này Phùng Hy mới có cơ hội ngắm nhà Mạnh Thời. Bài trí gọn gàng, đồ đạc trong nhà cũng rất đơn giản, hầu như không có đồ trang trí gì. Chắc chắn Mạnh Thời phải là người rất thích sạch sẽ, bộ bàn ghế sofa trắng trong phòng khách dường như cũng là mới mua, sạch sẽ trắng tinh, khiến Phùng Hy còn phải phủi quần áo của mình trước khi ngồi lên.
“Cơm thôi!”.
Nghe thấy hiệu lệnh này, Phùng Hy đang ngồi trên ghế sofa liền bật dậy. Thực sự cô rất hiếu kỳ, không biết các món giảm béo mà Mạnh Thời chuẩn bị là gì.
Trên chiếc bàn ăn làm bằng kính có bày bốn món: món nộm nguội, lạc rang, gà sốt nấm, cá om dưa, ngoài ra còn một bát canh rau