Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341913

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.

y là ngoài đường".
Anh cũng biết đang ở ngoài đường à? Mặt Phùng Hy đỏ bừng nhưng cũn không dám nhúc nhích. Lúc này đây cô đã dám nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt như bùng lửa giận. Tại sao anh có thể uy hiếp cô như vậy?
"Anh cũng không muốn làm thế này đâu, nhưng em lại đòi về, anh nghĩ bây giờ anh nên nói rõ với rõ với em thì tốt hơn". Giọng Mạnh Thời chậm rãi, tay anh vòng qua eo cô đủ để khống chế hành động cô, nhưng đồng thời cũng không ép quá sát.
Đôi má đỏ bừng và ánh mắt giận dữ của Phùng Hy khiến anh vô cùng thích thú, "Phùng Hy , em thực sự không có chút tự tin gì với bản thân mình cả? Hoặc là tại anh chưa cho em sự tự tin đó? Em là người phụ nữ rất tuyệt vời. Em có còn nhớ bài từ anh đã viết ở nhà em không: "Bích đào thiên thượng tài hoa lộ, bất thị phàm hoa sổ. Loạn sơn thâm xứ thủy vinh hồi, khả tích khả chi như họa, vi thùy khai?". Lẽ nào trong tích tắc em đã vứt nó vào thùng rác? Ha?".
Giọng anh mỗi lúc một chậm, mỗi lúc một nhẹ, như chiếc lông vũ phất nhẹ từng sợi dây thần kinh nhạy cảm của Phùng Hy. Ánh nắng mặt trời hắt qua hàng cây bên đường chiếu xuống, đường phố náo nhiệt, tiếng ồn ào của quán ăn bên đường dường như lùi rất xa. Cô nhìn thấy hình ảnh mình lấp lánh trong mắt anh, một điểm rất nhỏ nhưng rất sáng. Cô thực sự muốn tin vào anh, bất chấp tất cả để nhận lời anh.
Phùng Hy cúi đầu, nói một cách khó khăn: "Em là người kém cỏi, không dám leo cao. Anh là người giỏi giang như vậy, em không có đủ dũng khí và lòng can đảm đế gánh chịu tất cả, anh hiểu không? Cảm ơn anh, Mạnh Thời".
Cô nhẹ nhàng lùi về sau một bước, nhìn thấy anh hơi khựng lại, sau đó liền buông thõng xuống, vẻ mặt Phùng Hy tỏ rõ vẻ biết lỗi. Cô không nghĩ ở độ tuổi này còn những mối tình khác cốt ghi tâm tồn tại. Cô không thể nào tin được Mạnh Thời lại có thể bỏ qua bao nhiêu cô gái trẻ trung xinh đẹp để thích cô - một người phụ nữ đã ly hôn.
Mạnh Thời cũng không hiểu sao lại như vậy, điều gì đã khiến anh lại có tình cảm với cô? Phải chăng là sự lạnh lùng kiêu ngạo của cô khi từ chối làm người đại diện cho câu lạc bộ thẩm mỹ viện? Hay là sự kiên trì đến điên cuồng của cô dành cho việc giảm béo? Là mùi hương tỏa ra từ lọ nước hoa xinh xắn trên bồn rửa tay nhà cô, hay nhưng nét chữ phóng khoáng trên bàn của cô? Ngay từ lần đầu gặp cô, anh đã chăm chú quan sát cô.
Đi Hàng Châu một phần la do bạn anh có việc, một phần là do cô. Buồi sáng hôm đó, anh nhìn thấy bóng dáng tràn đầy sức sống của cô khi cô buộc tóc đuôi gà chạy quanh Tây Hồ, nhìn thấy cô từ chối quyết đoán vị sếp của mình, không hề cho đối phương một cơ hội nào, nhìn thấy cô khóc nấc lên khi bị chồng cũ sỉ nhục... Trong chốc lát một loạt những hình ảnh đó hiện lên trong đầu anh.
Cô là người phụ nữ khiến anh ngất ngây, khiến anh yêu thương.
Mạnh Thời trầm ngâm đáp: "Nếu anh không thể để cho em tin thì đó là tại anh làm chưa tốt. Nếu em cảm thấy chưa hiểu anh nhiều, hoặc cảm thấy anh chưa hiểu em thì tại sao không cho anh và em một cơ hội?"
Phùng Hy không biết nói gì hơn. Cô cười một cách đau khổ nói: "Mạnh Thời em không dám chơi trò này. Nếu em là cô gái mới hơn hai mươi tuổi thì em sẽ cho anh cơ hội, yêu một hoặc vài ba năm, để hai bên hiểu nhau hơn. Em là người phụ nữ rất hiện thực, em đã từng ly hôn, em không muốn bị tổn thương thêm một lần nào nữa".
"Anh hiểu rồi".
Nghe câu nói này của Mạnh Thời, Phùng Hy khẽ than thầm trong lòng. Cô cười, định về trước, cánh tay liền bị Mạnh Thời túm lại. Không ngờ anh lại cười, cười vô cùng đắc ý: "Phùng Hy, là do em sợ sẽ đem lòng yêu anh".
Phùng Hy líu lưỡi, một hồi lâu không nói được gì.
"Em nói nhiều như vậy, anh cũng hiểu hết rồi. Anh chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào nhát gan như vậy! Bỏ thịt ăn canh rau, lại lấy lí do sợ thịt làm nghẹn cổ họng. Anh chồng cũ của em là kẻ đểu cáng, trong lòng em thấy sợ hãi đúng không? Em chê anh quá tuyệt vời, người khác kém cỏi thì em lại yên tâm? Tầm nhìn thiển cận quá! Không có con mắt đầu tư gì cả".
Mạnh Thời nói một hồi dài, Phùng Hy lại cúi đầu xuống.
"Đi, trang điểm một chút thì em sẽ biết thực em là người phụ nữ rất tuyệt, chưa biết chúng ta ai không xứng với ai đâu!". Mạnh Thời không nói gì nữa, ngay lập tức kéo Phùng Hy lên xe.
Phùng Hy không biết nên khóc hay nên cười. Cô muốn cho minh một cơ hội, nhưng lại sợ hãi lo lắng, nửa chống cự nửa ngoan ngoãn theo Mạnh Thời lên xe.
Sau khi đi được một đoạn, Mạnh Thời bất ngờ nói với vẻ châm biếm: "Em hiện thực thật đấy! Đầu tiên là đặt mình ở vị trí bất khả chiến bại, sau đó đàm phán giá cả với anh. Không phải là bắt anh diễn nhị thập ngũ hiếu hay sao?" (Giới trẻ TQ thường hay nói, nhị thập tứ hiếu là hai tư tấm gương hiếu thảo vs cha mẹ, còn trường hợp thứ hai lăm là "hiếu thuận" vs người yêu).
"Gì cơ?"- Phùng Hy không hiểu.
"Nước trong quá thì không có cá, người đặt ra yêu cầu quá cao cho mình thì không có kẻ địch. Hoàng phi, nhị thập ngũ hiếu! Đối với bạn gái phải hiếu thuận."
Phùng Hy phì cười, tiếng cười nhẹ nhàng khiến bầu không khí đỡ khó xử hơn. Cô nói với vẻ


XtGem Forum catalog