Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.

t. Có bao nhiêu năng lực thì làm bấy nhiêu, đây là phương châm của anh".
Ánh tà dương rực rỡ rọi xuống, trong mắt Phùng Hy và Mạnh Thời đều ẩn chứa ánh cười rạng rỡ. Anh không khinh thường cô khi cô mua đồ rẻ tiền, cô cũng không còn ngượng nghịu nói mình không xứng với anh.
Có thể, đây sẽ là một khởi đầu tốt đẹp.






Bàng hoàng
Ánh mắt anh dường như đang dò hỏi. Với những gì mà Phùng Hy hiểu về Phụ Minh Ý, cô biết anh đang đợi cô đưa ra một sự lựa chọn. Sự lựa chọn của cô? Cô không còn cơ hội để lựa chọn, cho dù chuyện giữa cô và Mạnh Thời không thể tiếp tục được nữa, cô cũng vẫn không quay đầu.
Mạnh Thời ngồi nghiêng tựa người vào ghế sofa mềm, chân gác lên tay vịn của ghế. Dưới chân ghế là mấy chai rượu không. Trong tay anh vẫn đang cầm một chai.
Trên tràng kỷ có bày mấy đĩa đồ ăn nguội, tai lợn, nộm sứa, lạc rang, bát đũa vứt ngổn ngang.
Bác sĩ Tạ ngồi trên một chiếc ghế sofa khác, trước mặt đặt một chén rượu. Chị nhẹ nhàng rót một chén, từ từ uống hết. Chị lại liếc Mạnh Thời một cái, thấy anh vẫn tỏ ra rất nhởn nhơ, uể oải. Bác sĩ Tạ gắp một miếng tai lợn cho vào mồm nhai, rồi chị bật cười: “Có thật là cháu không quan tâm đến việc cô ấy đã từng ly hôn?”.
Bác sĩ Tạ liền gật đầu hùa theo: “Cháu đúng là có diễm phúc lớn. Da cô ấy đẹp, sờ thích lắm! Gầy đi trông càng duyên dáng hơn”.
“Dì bảo, liệu mẹ cháu có đồng ý không?”. Mạnh Thời buột miệng hỏi.
Bác sĩ Tạ nhìn Mạnh Thời một hồi lâu, vẫn lắc đầu, “Cậu Mạnh à, cậu nghĩ cha mẹ cậu đơn giản thế à? Những cô gái mà mẹ cậu chấm cô nào chẳng phê là xuất sắc trong cả quyển học bạ? Theo ý tôi, tốt nhất là nên tiền trảm hậu tấu, sinh một thằng nhỏ mập mạp, rồi đi con đường tình cảm thôi... Ấy, nói hơi xa rồi, cậu còn chưa nói với tôi có đúng thật là cậu không quan trọng chuyện đó không? Đàn ông mà, nói không quan trọng là nói dối!”
Mạnh Thời lại một lần nữa gục người trên ghế sofa, uể oải nói: “Đương nhiên là cháu mong cô ấy được trong trắng như ngọc rồi. Chỉ có điều, nếu trong hoàn cảnh đó mà cháu chỉ do dự một chút thôi là không ăn nhằm gì rồi. Cô ấy không phải là người chỉ khen ngợi vài câu là ngất xỉu. Từ đầu đến cuối cô ấy không hề nói câu khẳng định nào với cháu”.
“Thế cháu thích cô ấy ở điểm gì? Duyên dáng thì thiếu gì người duyên dáng, nếu nói về chuyện xinh xắn, dáng đẹp thì Giang Du San cũng vẫn hơn cô ấy!”. Bác sĩ Tạ quyết tâm hỏi cho ra vấn đề, xem ra chị còn coi trọng việc trăm năm của Mạnh Thời hơn cả việc đại sự của mình.
Mạnh Thời khua khua tay ra hiệu rồi lại bỏ tay xuống, định mở miệng xong lại thôi, bác sĩ Tạ rất bực, nói: “Thích điểm gì mà còn không biết à? Người ta chưa nịnh cậu, cậu đã ngất xỉu rồi à?”.
“Không phải, cháu còn đang nghĩ xem nên hình dung cô ấy như thế nào”. Mạnh Thời nghĩ một lát, nói: “Cô ấy là mẫu người trong cái mềm yếu có cái cứng rắn, cái mềm yếu đó có thể dìm người ta chết. Nói thế này vậy, hiện nay ngày nào mà không được gặp cô ấy, trong lòng cháu như bị mèo cào cấu, ngứa ngáy mà không biết gãi ở đâu”.
“Nói xong rồi hả”. Bác sĩ Tạ nhìn Mạnh Thời với vẻ thông cảm.
Mạnh Thời bật cười, chậm rãi uống ngụm rượu, nói: “Đợi đến khi cô ấy đem lòng yêu cháu thì cô ấy sẽ biết. Ngay cả ông bố cháu mà cháu còn làm cho mềm lòng được nữa là. Cháu không tin là không tán đổ được cô ấy”.
Bác sĩ Tạ bĩu môi, nói: “Nói thật nhé, bố cậu là người nham hiểm nhất mà dì đã từng gặp. Cậu tưởng ông ấy thả cậu ra là do công của cậu làm hả? Đó là vì muốn cậu rèn luyện. Con báo nuôi trong nhà không đọ được với con chó hoang đâu”.
Thấy bà nói vậy, Mạnh Thời bèn nhìn với ánh mắt cảnh giác, nói: “Dì đừng bán đứng cháu, ít nhất là phải để cháu tán đổ Phùng Hy đã. Hai bên đều nổi lửa cháu không phân thân được đâu!”.
Bác sĩ Tạ liền cười duyên dáng: “Khoản tiền mà tôi vay cậu để mở thẩm mỹ viện không tính làm cổ phần mà tính là cho vay không lãi được không?”.
Mạnh Thời cười: “Dì cũng ghê đó nhỉ? Đó là khoảng tiền riêng của cháu kiếm được do mua đi bán lại đồ cổ! Cháu đưa cho dì hết rồi, chỉ mua một chiếc xe taxi second hand, còn chưa sơn lại đây này! Tưởng cháu ngốc hả! Làm ăn không được tính là vay không lãi, có lãi vẫn tính vay không lãi. Giấy trắng mực đen công chứng đã ghi rõ rồi: Một nửa tiền cháu bỏ ra chỉ tính bốn mươi phần trăm cổ phần, dì là người quản lý kỹ thuật nên nhiều hơn mười phần trăm”.
Bác sĩ Tạ không chịu lùi bước, đắc ý nói: “Ai bảo cậu tâm sự chuyện tình cảm với người khác sớm thế làm chi? Giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho mẹ cậu!”.
Hai người trợn mắt nhìn nhau một hồi lâu, Mạnh Thời nói: “Dì ạ, nghe mẹ cháu nói lần trước giới thiệu cho dì ông tổng giám đốc gì đó nhỉ không quên được dì, vẫn đang dò hỏi về dì đấy!”.
Bác sĩ Tạ trong lòng đã hiểu, nếu để Mạnh Thời cáu lên, sẽ đưa thẳng chị đến giường của ông tổng giám đốc gì đó. Chị không chịu, miệng lầu bầu: “Cậu cầm tiền cũng chẳng để làm gì, lại còn đòi chiếm bốn mươi phần trăm”.
Mạnh Thời cười ha ha: “Ông bố cháu thả cháu ra phải kèm thê