Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.

nh Thời phải suy nghĩ mông lung.
Gió ngoài cửa sổ thổi vào, Phùng Hy có phần hơi khó chịu khẽ xoay người, lẩm bẩm mấy câu, dường như cảm thấy hơi lạnh lại nằm co lại. Mạnh Thời khẽ thở dài, dụi thuốc, đóng cửa xe lại.
Anh vừa lái xe vừa nghĩ, tại sao anh lại bị cô hút hồn? Trong mắt Mạnh Thời hiện rõ vẻ nghi hoặc, mãi cho đến khi về đến khu nhà ở, anh vẫn chưa nghĩ ra.
Dừng xe lại, anh khẽ chạm vào người Phùng Hy. Cô vẫn chưa tỉnh, mặt vẫn đang đỏ bừng vì say. Mạnh Thời xuống xe khẽ gọi cô, Phùng Hy mơ màng đáp lại, tiếng như mèo kêu, anh liền thôi gọi cô.
Anh bế Phùng Hy lên, thấy cô không hề tỏ ra cảnh giác mà co ro trong lòng anh, ngủ rất ngon, một cảm giác được tin tưởng trào dâng trong lòng. Mạnh Thời nhìn sang phía nhà Phùng Hy, rồi lại nhìn sang phía nhà mình, xách túi của Phùng Hy, đi về phía nhà cô.






Rung động
Nụ cười của Mạnh Thời khiến Phùng Hy cảm thấy vui lây, dường như cô cảm thấy trong cuộc sống của cô có một cánh cửa sổ được mở ra, phong cảnh bên ngoài thật tươi đẹp biết bao.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, lọt qua rèm cửa màu xanh lam không còn gay gắt nữa, tạo nên chùm sáng dịu nhẹ hắt vào giường. Phùng Hy uể oải mở mắt ra, sau vài giây liền ngồi thẳng dậy. Lật chăn ra xem, ngoài áo khoác ngoài, ngay cả quần dài cũng đang được mặc chỉnh tề trên người, cô khẽ mỉm cười.
Ra khỏi phòng ngủ, trên bàn ăn có đặt một cốc sữa, và còn một đóa hoa dành dành trắng, lá xanh mướt. Phùng Hy cầm bông hoa lên, nước vẫn còn đọng trên hoa, hương thơm dìu dịu, cô khẽ xoay bông hoa trên tay, ghé sát vào mũi, mùi hương đó rất giống với nụ cười của Mạnh Thời, nhẹ nhàng mà thiết tha. Cô bưng cốc sữa lên, một cảm giác âm ấm tỏa ra trong lòng bàn tay. Mạnh Thời vừa rời nhà cô cách đây không lâu, anh ở bên cô cả đêm hôm qua ư? Khóe miệng Phùng Hy khẽ nhếch lên. Cô mơ màng đứng dậy, trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có mùi thơm của sữa và hoa dành dành bao trùm lấy cô.
Phùng Hy bưng cốc sữa uống rồi chầm chậm bước sang phòng làm việc. Mùi thơm của mực vẫn còn phảng phất đâu đây, trên giấy là một câu trong bài Phong phú của Tống Ngọc(12): “Tạc dạ phong khởi vu thất, địch nhân tâm, tán uất kết, thư hung ức, thủy lục. Mạnh Thời”. Viết liền một mạch, nét bút như nét rồng bay, phết trong chữ “Thời” phóng khoáng vô cùng.
Cô chỉ muốn uống ít đi, khó khăn lắm mới giảm được cân, tuyệt đối không thể để vì ăn tiệc tiếp khách nhiều mà để béo trở lại. Công việc không bao giờ có thể trở thành toàn bộ cuộc sống của cô. Nghĩ vậy, Phùng Hy liền nở nụ cười tươi tắn trên môi.
Phụ Minh Ý cười cười nhìn cô: “Tổng giám đốc Thái và giám đốc Phùng hợp nhau là tốt nhất, đơn hàng này sẽ để cho giám đốc Phùng toàn quyền phụ trách”.
Tổng giám đốc Thái cười ha ha: “Lần này mua sắm máy móc cũng chiếm một số lượng lớn, vật liệu cũng chiếm một phần ba, nhưng giám đốc Phùng lại là người của bộ phận cơ khí”.
Ý của tổng giám đốc Thái là muốn hỏi xem Phùng Hy có thể ký kết luôn cả mảng vật liệu không. Nghe thấy thế Vương Thiết liền cười nói: “Tổng giám đốc Thái đã nói thế rồi, giám đốc Phùng toàn quyền phụ trách, mảng vật liệu tổng giám đốc Thái không cần phải lo nữa đâu”.
Phùng Hy thấy Vương Thiết nở nụ cười đầy ẩn ý với cô, trong lòng cũng đã hiểu, rồi cô cũng không nén nổi, bèn nhìn sang Phụ Minh Ý, anh cũng liếc cô một cái đầy ẩn ý. Ánh mắt của hai vị tổng giám đốc đều bí ẩn khó hiểu, Dương Thành Thượng đang uống rượu với người của công ty Cừ Giang, lập tức Phùng Hy cảm thấy mình như bị đẩy đến đầu sóng ngọn gió.
Cô đành phải nhấc chén trà lên nói với tổng giám đốc Thái: “Em lấy trà thay rượu để mời tổng giám đốc Thái, chúc cho sự hợp tác của chúng ta vui vẻ tốt đẹp!”.
Chén trà vẫn chưa đặt xuống, điện thoại liền đổ chuông, cô bình thản tắt ngay điện thoại, tiếp tục cười nói. Đợi đến sau khi ăn xong, tiễn đoàn tổng giám đốc Thái về, Vương Thiết cười nói: “Giám đốc Phùng, ngồi xe của tôi về công ty nhé!”.
Trên xe, Phùng Hy nhắn tin lại cho Mạnh Thời, thấy anh nhắn ngay lại là tối cùng nhau đi ăn, trong lòng cô thấy vui vui, nụ cười thấp thoáng trên môi.
Vương Thiết cười hỏi: “Phùng Hy à, trả lời tin nhắn của ai mà cười tươi thế?”.
Phùng Hy đáp: “Của bạn trai em”.
Vương Thiết nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, cười lớn: “Hay quá nhỉ, Phùng Hy, cô nhìn cô xem, gầy đi trông xinh hẳn, còn có bạn trai nữa, lại được ký hợp đồng lớn trị giá trăm triệu tệ, kỳ nghỉ phép vừa rồi ổn quá còn gì”.
Ẩn ý trong lời nói của Vương Thiết là muốn nhắc Phùng Hy phải ghi nhớ công lao của ông. Làm sao Phùng Hy lại không hiểu, cười khúc khích nói: “May mà có sếp tạo điều kiện. Thế nhưng sếp phải giữ bí mật cho em đấy, em mới ly hôn được ba tháng thôi mà, trong công ty nhiều người hay gièm pha”.
“Yên tâm, tôi phải biết chứ. À đúng rồi, cậu Trần Mông vẫn còn đang nhắc chuyện vật liệu, cô định để làm một mình hay nhường cho Trần Mông?”.
Phùng Hy nhanh trí hỏi: “Em không rành lắm mảng vật liệu, mặc dù hợp đồng là để bộ phận c


Old school Swatch Watches