Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

g ty em nữa, lên xe đi em!”.
Sau khi rời khỏi công ty Phùng Hy, Mạnh Thời lái xe đến công viên Nam Hồ, hào hứng nói: “Chúng ta đến ăn cơm ở nhà hàng Sơn Dã Nhân Gia ở Bán Sơn”.
Công viên Nam Hồ nằm trên khu đất rộng mấy trăm mẫu, trước kia là một vùng đầm lầy, sau này thành phố cải tạo dẫn nước sông vào xây thành hồ. Bên hồ là những kiến trúc phỏng cổ, mọi người đến đây để ăn uống vui chơi, ngay cả ngọn núi vốn là núi hoang bên cạnh công viên cũng được xây thành viên lâm, xung quanh là những quán trà, nhà hàng lớn nhỏ.
Nhà hàng Sơn Dã Nhân Gia nằm ở sườn núi Bán Sơn, không rộng nhưng rất đông khách. Một phần là do tầm nhìn tuyệt đẹp, một phần là do ông chủ ở đây có món ăn đặc biệt - thịt thỏ rút xương. Thơm ngon đặc biệt, giá cả cũng vừa phải, suất thịt thỏ cho hai người ăn hết bốn mươi tám tệ, tặng thêm ba đĩa rau xanh, cơm ăn thoải mái.
Phùng Hy đã từng đến đây ăn, chỉ cần vào giờ cao điểm, chắc chắn không có chỗ ngồi. Lúc lên núi cô cười, nói: “Bây giờ là bảy giờ, hai chúng ta ít nhất phải xếp hàng đợi đến chín giờ mới có chỗ ngồi”.
Mạnh Thời chỉ cười không nói gì. Đến nơi, quả nhiên thấy các bàn nhìn ra hồ đã kín người, ngoài cửa vẫn còn nhiều thực khách đang ngồi trên ghế trúc để đợi bàn. Phùng Hy khẽ thở dài, nói: “Phải đợi thôi”.
“Đi theo anh”. Mạnh Thời kéo Phùng Hy đi vào trong, đi qua các phòng rồi vào đến sân sau.
Trong sân mọi người đang bận rộn, dưới chân tường có đặt bảy tám chiếc lồng sắt, bên trong toàn là thỏ. Mạnh Thời gọi một tiếng: “Bác Đặng!”.
Phía trong cửa sổ có người lên tiếng thưa. Chỉ trong chốc lát, một người từ cửa bếp đi ra, tầm bốn mươi tuổi, thân hình béo mập. Ngang eo có thắt một chiếc tạp dề dính đầy vết dầu mỡ đen, tay cầm một bát sứ đang ướp gia vị cho thỏ, cười hềnh hệch đáp: “Đặt ở trên sàn rồi, tự vào thôi”.
“Xong việc bác ra uống cốc bia nhé”. Mạnh Thời chào một câu, kéo Phùng Hy đi vào trong.
“Ok! Tôi đã chuẩn bị cho cậu trà Long Tỉnh mới của năm nay rồi đấy, tự pha đi nhé. Bia cũng là loại cậu thích!”, ông Đặng nói thêm một câu rồi lại quay vào bếp.
Phía trong là một cái sân, xây theo kiểu nhà hai tầng phỏng cổ, rõ ràng là nhà của ông Đặng. Trong sân có bày ba bồn đá lớn trồng hoa súng, đúng phía nhìn ra Nam Hồ, có bày một tấm bình phong bốn cánh được điêu khắc hoa văn để ngăn cách, qua bình phong là thấy bàn ghế đã bày sẵn. Mạnh Thời dắt Phùng Hy vào ngồi với vẻ rất thành thạo, cầm phích nước lên pha hai cốc trà.
Gió thổi khiến đám đèn lồng treo trên cao lắc lư, mở nắp cốc ra, hương trà thơm ngát. Phùng Hy hỏi với vẻ tò mò: “Nhà hàng của bạn anh mở hả?”.
Mạnh Thời ngồi trên ghế trúc với vẻ rất thư giãn, nhấp một ngụm trà, nói: “Anh là ân nhân cứu mạng của ông ấy”.
Thấy Phùng Hy không hiểu, Mạnh Thời liền cười đáp: “Anh quen ông ấy trong chợ đồ cổ, thấy ông ấy tính tình thẳng thắn, không nỡ để ông ấy bị lừa. Có một bà già cầm một chiếc lư hương, chiếc lư hương này được gói trong tấm vải, ông ấy tưởng là đồ cổ định mua. Nếu mà mua cái lư hương đó thì làm gì có nhà hàng Sơn Dã Nhân Gia này. Hôm nay em cũng không được ăn món thỏ rút xương nữa”.
Phùng Hy cười đáp: “Mọi người đều nói những quả lừa này do một nhóm tội phạm có tổ chức gây ra, anh nói ra sự thật như thế không sợ bị trả thù à?”
Mạnh Thời nghiêng đầu tựa vào gần Phùng Hy hơn, làm ra vẻ như người đang kể chuyện, nói một cách bí hiểm: “Em nói đúng rồi đấy, bà già đó không phải đi một mình đâu. Ông Đặng sau khi được anh nhắc nhở liền gầm lớn về phía bà già, kết quả là có bốn, năm gã đàn ông nhảy ra, lúc đó…”
“Lúc đó đã rút ra rồi, không hiểu cái lư hương của bà già đó làm sao mà rơi xuống đất và mất một chân. Bà ta ngồi dưới đất khóc tu tu, nói tôi lấy mất mạng của bà ấy!”. Ông Đặng bê xoong thịt thỏ thơm phức bước tới, cười hềnh hệch tiếp lời: “Mạnh Thời khá thật đấy, chỉ nói một câu mà đã đuổi được đám người đó đi”.
Phùng Hy nhìn Mạnh Thời với vẻ tò mò, anh không nói gì nữa mà quay sang nhìn ông Đặng, chậm rãi chế bát nước chấm cho Phùng Hy. Ông Đặng chùi tay lên tạp dề, nhìn Phùng Hy một lượt từ đầu đến chân, nhưng không đi ngay mà vẫn bám riết lấy Mạnh Thời hỏi: “Trà ngon chứ?”.
Mạnh Thời không đếm xỉa gì đến ông ấy, gắp cho Phùng Hy miếng thịt thỏ vào bát nói: “Em ăn thử đi, đói lả rồi chứ? Ăn thịt thỏ không béo đâu”.
Ông Đặng cười hề hề, mở một chai bia ra rót cho mình và Mạnh Thời, kéo một chiếc ghế trúc ra ngồi xuống. Mạnh Thời giơ cốc thủy tinh lên nói: “Bác Đặng, hôm nay quán đông khách quá nhỉ, bên ngoài vẫn còn khách xếp hàng đợi bàn ăn nữa đó. Tôi mời bác một cốc, không dám giữ bác lâu, công việc làm ăn vẫn là quan trọng”.
Phùng Hy phì cười, chỉ vào Mạnh Thời nói: “Sao anh lại thế chứ? Bác Đặng chỉ cướp lời anh mà anh đã đuổi người ta đi? Lúc mới đến còn bảo nếu có thời gian thì vào uống cốc bia!”.
Mạnh Thời cũng không thấy bực Phùng Hy, quay đầu sang nói với ông Đặng: “Bác Đặng, bác nghe cô gái này nói rồi đấy, bác thấy tôi có phải là hạng người đó không? Nào, bác ngồi xuống uống bia đi. Ngày mai có thời gian tôi sẽ đưa bác đi xem cái