Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

nhìn thấy rõ ràng hơn. Thế nhưng vô số chiếc taxi đi lướt qua cô, chỉ cần cô vẫy tay là có thể chấm dứt được những suy nghĩ này, nhưng cánh tay cô lại không giơ lên được, bước chân đi từ đầu xe đến cuối xe, đi lại một hồi lâu. Cô tự hỏi mình rằng, tại cô bực quá nên mới quay lại hay tại vì cô không nỡ bỏ anh mà về?
Phùng Hy nhớ lại buổi đầu gặp gỡ với Mạnh Thời, nhớ lại anh đã uống rượu cùng cô, nhớ đến cú đấm Điền Đại Vĩ của anh, nhớ đến việc anh mất bao công sức để giúp cô giảm béo, giúp cô tìm lại sự tự tin, nhớ đến lần anh đưa cô đến chợ bán buôn để mua sắm quần áo, nhớ đến nụ hôn nồng ấm ban nãy của anh.
Thời gian được ở bên Mạnh Thời tựa như đóa hoa dành dành trắng ngần trong ánh ban mai, hương thơm dìu dịu khiến cô ngất ngây. Đây là cuộc sống mà cô mong chờ từ lâu - bếp ăn buổi sớm tỏa ra mùi thơm của sữa, tin tức buổi sáng vang lên bên tai, họ tự thu dọn đồ đạc của mình đi làm, mong chờ sau một ngày làm việc lại được gần gũi bên nhau và trải qua một đêm ấm cúng. Cô vừa đá viên đá vừa suy nghĩ liên miên, bản thân cô không muốn từ bỏ hy vọng về cuộc sống mới vừa mới bắt đầu này.
Lúc này đây anh đang đứng trước mặt cô, che khuất ánh đèn, đôi mắt sáng ngời khiến cô không dám nhìn thẳng. Mạnh Thời vẫn không định tha cho cô, anh tiến thêm bước nữa hỏi: “Tại sao em lại quay lại?”.
“Em muốn biết rốt cục là anh đã nói câu gì mà khiến bà cụ và đám người đó chạy mất!”. Nói xong câu này cô chỉ muốn đâm đầu vào tường.
Mạnh Thời cố nín cười, chậm rãi nói: “Anh nói với bà cụ rằng, trước đây có hai lần cháu đã cho bà tiền và bảo với bà đừng đi lừa người khác nữa. Bà nói rằng cháu là người tốt, trong trụ sở công an vẫn còn hồ sơ đấy, bà có đi một chuyến nữa không? Có thật em quay lại là vì muốn biết điều này không?”.
Phùng Hy bướng bỉnh trả lời: “Vâng, em chỉ muốn biết điều đó”.
Mạnh Thời cười, vẫn chưa buông tha cho cô: “Anh biết rõ là em nói dối, em tưởng rằng có thể lừa được anh ư? Tại sao em quay lại?”.
Đây là lần thứ ba anh vặn hỏi cô tại sao quay lại. Phùng Hy quay đầu ra chỗ khác, không nói gì thêm nữa. Tự nhiên cô thấy oán hận anh, oán hận vì anh ép cô như thế. Cô thầm nghĩ một cách vô cùng đau khổ, đáng lẽ cô không nên quay về, để bây giờ bị Mạnh Thời căn vặn, thật đáng đời.
Vẻ mặt cô để lộ rõ vẻ khó xử, bướng bỉnh nhưng xinh đẹp, ngực cô hơi phập phồng. Đột nhiên mắt cô liếc về phía một chiếc taxi đang đi tới, Phùng Hy lập tức giơ tay. Cô không thể ngờ rằng sau khi gặp Mạnh Thời lại rơi vào hoàn cảnh ngại ngùng đến vậy, những lời hùng dũng oai phong đã chuẩn bị từ lúc đầu đều biến thành trò cười.
Bàn tay rơi vào lòng bàn tay của Mạnh Thời, anh nắm chặt lấy, kéo cô ra phía sau xe, ghì mạnh xuống hôn cô. Hơi thở và cái ôm của anh khiến Phùng Hy nhớ tới cái ôm của cha hồi nhỏ. Có lần đi chợ đêm bị lạc đường, cô đứng ở giữa đường khóc lớn. Cha cô liền chui vào giữa mọi người và cũng ôm chặt cô như bây giờ, rồi ông gọi tên cô để dỗ cô nín, thề sẽ không bao giờ để cô lạc nữa. Vòng tay của người cha tối hôm đó khiến cô cảm thấy vô cùng an toàn.
Phùng Hy khẽ dịch chuyển bàn tay, ngần ngừ một lát rồi ôm lấy eo Mạnh Thời. Lúc này đây một chiếc xe từ xa đi tới, ánh đèn xe lướt nhanh qua hai người. Phùng Hy dụi đầu vào ngực Mạnh Thời, khiến anh phải bật cười: “Dù có trốn nữa thì người ta vẫn nhìn thôi!”.
Phùng Hy khẽ đấm Mạnh Thời, nạt: “Còn nói nữa à! Để người ta nhìn hay ho gì đâu!”
Mạnh Thời mỉm cười nhìn cô, lấy ngón tay làm lược, hất đám tóc mái đang rủ xuống của cô lên, khẽ nói, “Anh không nên hỏi em như thế, anh xin lỗi”.
Phùng Hy chớp chớp mắt. Mạnh Thời ôm cô vào lòng, nói: “Hãy tha thứ cho anh, tại anh ghen tị là không được gặp em trong những năm tháng đẹp nhất của đời em”.
Đôi mắt cô đột nhiên hơi ươn ướt, trong giây phút này đây, câu nói tưởng như không nói ra được lại được nói ra một cách rất tự nhiên. Phùng Hy tựa vào ngực Mạnh Thời nói: “Phụ Minh Ý là bạn trai của em hồi học đại học...”.
Mạnh Thời lấy tay che miệng cô. Anh cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời: “Đay nghiến nhau vì những chuyện trong quá khứ chẳng hay ho gì, phí cả một nồi thịt thỏ rút xương. Em đã đói chưa? Chúng ta đi ăn đồ biển nướng nhé”.
Nụ cười của Mạnh Thời khiến Phùng Hy cảm thấy vui lây, dường như cô cảm thấy trong cuộc sống của cô có một cánh cửa sổ được mở ra, phong cảnh bên ngoài thật tươi đẹp biết bao.






Thế gia
Nếu giống như du khách hoặc khách thập phương từ thành phố đến dắt tay Phùng Hy đi vào phố cổ thì rất đơn giản, còn để dắt tay cô vào cổng nhà có đôi sư tử đá trước cửa thì lại vô cùng khó khăn.
Trong cuộc đời con người luôn có những buổi sáng để lại ký ức sâu sắc cho người ta. Ví dụ buổi sáng mùng một tết, bị tiếng pháo nổ làm cho tỉnh giấc, ngồi bật dậy xin tiền mừng tuổi của người lớn, mặc quần áo mới, trong túi có tiền, phấn khởi vô cùng; hoặc như ngày mới vào đại học, tỉnh dậy trong phòng ký túc xá có sáu người, tròn mắt nhìn trần màn, nghĩ cuộc sống mới đã bắt đầu; hoặc như b