Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.
h còn nhắc đến anh đấy!”.
Mạnh Thời thờ ơ gạt tay cô ra nói: “Anh cũng vừa mới về. Tối nay còn có chút việc làm ăn phải đàm phán, anh về trước nhé, em cứ ăn đi”.
Giang Du San sắc mặt hồng hào, trông rất yêu kiều. Ánh mắt cô thoáng lên một vẻ thất vọng, không tin Mạnh Thời mới về. Cô đã quen với việc Mạnh Thời lẩn tránh cô, vì thế cũng không để tâm. Cô tin rằng có công mài sắt có ngày nên kim, không nỗ lực đến tận cùng, cô quyết không bỏ cuộc.
Nghĩ đến đây, Giang Du San mỉm cười nói: “Anh Mạnh Thời, lần này anh đi Việt Nam tham gia cuộc đua việt dã có giành được giải gì không? Em rất muốn nói chuyện với anh. Nhưng tối nay em phải đi chiêu đãi khách hàng nên không đi được. Điện thoại di động của anh gọi không được, anh cho em số, có gì em sẽ gọi cho anh”.
Mạnh Thời nhếch cặp lông mày lên, cười nói: “Anh về rồi, điện thoại đã gọi được rồi. Em bận đi nhé, anh còn có việc cái đã”. Mạnh Thời mỉm cười gật đầu, không hề tỏ ra lưu luyến.
Trần Mông tuổi còn trẻ mà đã được lên làm giám đốc bộ phận vật liệu, lúc ký hợp đồng thì luồn cúi xun xoe, lúc tìm nhà cung cấp lại lên mặt ta đây. Giang Du San là nhà cung cấp thép, nên quan hệ rất tốt với anh ta. Trần Mông thấy Giang Du San xinh xắn phóng khoáng, làm việc đến nơi đến chốn nên rất có thiện cảm. Nhìn thấy thái độ của Giang Du San đối với Mạnh Thời, Trần Mông có phần ghen. Anh ta nhìn Mạnh Thời thấy rất quen, nghĩ một hồi lâu cuối cùng cũng nghĩ ra. Trần Mông bê cốc bia lên cười: “Du San, anh bạn em làm nghề lái taxi à?”.
Giang Du San hậm hực ngồi xuống, nghe thấy Trần Mông nói vậy, đôi mắt bồ câu liền trợn tròn: “Anh nói gì vậy? Sao anh ấy có thể lái taxi được chứ?”.
“Hôm nay anh ta lái chiếc taxi đến cơ quan anh để chở khách!”. Trần Mông nói với giọng quả quyết, rồi cười với vẻ coi thường, “Anh tận mắt nhìn thấy còn sai à? Đúng là xe taxi mà. Anh còn nhìn thấy Phùng Hy - giám đốc bộ phận cơ khí của công ty anh lên xe anh ta mà”.
Giang Du San vô cùng khó hiểu, tại sao Mạnh Thời lại có thể lái taxi ? Không phải anh đang mở công ty đó sao? Lẽ nào không đủ tiền? Cô cố nén sự nghi hoặc, cười nói: “Nghe nói công ty của các anh hiện nay các bộ phận tự ký kết hợp đồng à? Thế thì bọn em phải đi làm quen với từng bộ phận rồi. Giám đốc Trần, nghe nói gần đây công ty Cừ Giang có một hợp đồng thép, chính là phòng cơ khí của các anh ký hợp đồng đúng không?”.
Trần Mông cười ha ha đáp: “Không có nhà cung cấp quen biết, không nắm được giá cả thị trường, bộ phận cơ khí đã ký rồi, lại còn phải chắp tay nhượng lại à? Nhưng lần này đơn đặt hàng của Cừ Giang anh không động chạm. À, chính là cô Phùng Hy mà anh vừa nói với em đó, Cừ Giang để cô ta phụ trách”.
Một người phụ nữ có thể khiến Mạnh Thời phải đón sau khi hết giờ làm việc? Trực giác của Giang Du San đã mách bảo với cô như vậy. Cô cười tươi như hoa, rót đầy bia cho Trần Mông: “Từ xưa tới nay mọi cuộc hợp tác với giám đốc Trần đều rất thành công. Mặc dù giám đốc Trần không động gì đến đơn đặt hàng của Cừ Giang, nhưng chắc chắn anh phải giúp em một việc là đưa em đi gặp giám đốc Phùng Hy được không?”.
Ánh mắt Trần Mông thoáng lên vẻ ranh mãnh, nâng cốc bia lên nói: “Không vấn đề gì cả, tuy nhiên, tốt nhất là em phải nói trước với phó tổng giám đốc Vương đã”.
Chiếc xe taxi cũ của Mạnh Thời trông rất nổi bật khi đỗ giữa đám xe hơi hạng sang, hạng vừa và hạng quèn, chẳng phải mất công nhiều anh đã tìm ngay ra. Anh thấy may vì mình uống chưa nhiều, lái xe đi tìm Phùng Hy chắc không có vấn đề gì. Gần đến nơi, anh nhìn thấy bóng một người đang cúi đầu đi đi lại lại gần xe anh, bèn sững người.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Phùng Hy đang khoanh tay trước ngực đi đi lại lại bên chiếc xe. Bóng cô dài lênh khênh dưới ánh đèn, không nhìn rõ mặt cô. Cô lấy chân đá một hòn đá, từ đầu này đá sang đầu kia rồi lại quay lại.
Hòn đá cứ lăn đi lăn lại như vậy, lăn đi lăn lại trên tim anh, giống như bàn tay nhỏ trên phím đàn organ, dạo lên một khúc hát du dương.
Mạnh Thời thấy lòng hơi chua xót, ngay lập tức máu lại sục sôi.
Anh giống như một chú báo nhẹ nhàng tiến lại gần cô, trong lúc Phùng Hy giật mình ngẩng đầu, bèn dịu dàng hỏi: “Tại sao em lại quay lại?”.
Trong tích tắc nhìn thấy anh, mọi dũng khí của Phùng Hy đều bay mất tăm. Ánh mắt cô mông lung, ấp úng không biết trả lời ra sao. Cô đi đến nửa đường thì không nghĩ được ra tại sao mình lại vội vàng bỏ chạy như vậy, thế rồi liền bảo lái xe quay đầu lại.
Cô cảm thấy cô có thể nói một cách hùng hồn với Mạnh Thời rằng, cô không thích nói những chuyện đã thuộc về quá khứ, cô cảm thấy cô có thể thẳng thắn nói với anh rằng, người mà anh quen là Phùng Hy của hiện tại, quá khứ là quá khứ của một mình cô, không thể mang về hiện tại của cô, cô có thể hất hàm và nói với Mạnh Thời một cách kiêu ngạo rằng, “Em đã từng ly hôn, trước đó em cũng đã từng yêu, em không làm gì sai trái cả!”.
Đứng bên xe của Mạnh Thời, đột nhiên cô thấy bình tĩnh trở lại. Cô nghĩ không cần phải nói gì cả, về nhà là xong, có thể như thế sẽ khiến Mạnh Thời bình tĩnh, để mình có thể