Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.
ứ!
Bùi Cẩn cũng là ý ta đã quyết, nhìn nàng vẫn còn muốn mở miệng, ngắt lời nói: "Cô không cần nhiều lời, cứ làm như vậy đi!"
...
Đám người Thu Nguyệt lui xuống, Bắc Đẩu thấy mình không có chuyện gì nữa, cũng vung tay áo rời đi, trong phòng ngủ chỉ còn lại Bùi Cẩn và Nhan Thế Ninh.
"Ái phi, biểu hiện của vi phu có được không?" Bùi Cẩn hơi ưỡn người, cũng nằm soài trên giường, cười đùa nói.
Nhan Thế Ninh thấy hắn lại muốn ôm mình, vội vàng lăn vào bên trong, lấy cái gối đặt chính giữa, nói: "Đúng là tên bịp bợm, nói dối làm bộ đều có tài!" Nhớ lại vẻ mặt đau lòng của hắn khi thấy cái bình bị ngã ban nãy, phẫn nộ khi trách mắng Thu Nguyệt và bất đắc dĩ khi xử phạt nàng, chậc chậc, giống y như thật!
"Đồ siêu lừa đảo!" Nhan Thế Ninh lại càu nhàu một câu.
"Cũng như nhau thôi". Bùi Cẩn cười đến mức thuần khiết.
"..." Nhan Thế Ninh nhớ lại ban đầu vẫn là do mình nghĩ ra âm mưu này, trong nháy mắt đã hết lời để nói.
Bùi Cẩn nhìn nàng kìm nén, cười thầm, sau đó thừa dịp nàng chưa chuẩn bị thò tay nhéo mặt nàng một cái, nói: "Nhanh rửa bột chì trên mặt đi, bôi dày như vậy sẽ làm hư mặt đó".
Lúc này Nhan Thế Ninh mới nghĩ đến chuyện này, vội vã xuống giường đi rửa mặt ---- vừa rồi vì muốn dọa Thu Nguyệt sợ, nàng đã lén lút bôi một lớp bột chì rất dày, khuôn mặt tái nhợt giống như quỷ.
Đến bên cạnh cái giá, nghĩ đến điều gì, lại quay trở về nghi ngờ nói: "Ai, tôi chỉ nói huynh cứ tùy tiện đập vỡ thứ gì đó, anh lại lấy đồ của hoàng thượng ban tặng là sao? Đập vỡ rất đáng tiếc!"
Bùi Cẩn cười nói: "Diễn trò ấy à, chủ yếu là phải làm cho thật. Không lấy một vật trân quý, làm sao có một màn chấn động như vậy chứ?"
Nhan Thế Ninh nghe giọng điệu không sao cả của hắn, có hơi khó hiểu, tốt xấu gì cũng là hoàng thượng ban cho, hơn nữa căn cứ vào vẻ mặt kinh hãi của Thu Nguyệt ban nãy, có lẽ cái bình này có ý nghĩa rất lớn, nhưng lúc này hắn lại trưng ra bộ dáng không quan tâm...Nhan Thế Ninh nghi ngờ nhìn hắn, nhưng hắn lại vừa ôm đầu vừa cách quá xa, cũng chẳng nhìn thấy biểu tình gì trên mặt hắn!
Chỉ có điều, hì hì, đúng là hắn không tiếc bỏ vốn ra.
Kế hoạch của nàng là như vầy, nàng giả bộ bị đau bụng, muốn Thu Nguyệt đỡ, nếu như Thu Nguyệt đỡ thì sau đó chẳng xảy ra chuyện gì cả. Nếu như nàng không đỡ, nàng sẽ lui về phía sau để tránh, cái bình cũng sẽ bị nàng đụng ngã, nàng sẽ nhận hết trách phạt ---- thật ra làm điều này cũng là để thử thách, Nhan Thế Ninh cho Thu Nguyệt một cơ hội, chẳng qua Thu Nguyệt vẫn không biết quý trọng. Đương nhiên, Nhan Thế Ninh lập kế hoạch này cũng đã đánh cuộc rằng Thu Nguyệt tâm cao khí ngạo kia sẽ không đỡ nàng.
Chỉ là muốn thực hiện kế hoạch này không thể chỉ có một mình nàng, cần phải có sự phối hợp của Bùi Cẩn. Trước tiên hắn phải đóng góp một vật trân quý dễ vỡ, sau đó phải dạy hắn diễn xuất.
Ban đầu nàng còn có chút lo lắng, nói không chừng Bùi Cẩn thật sự cưng chiều Thu Nguyêt, giữ khoảng cách với Thu Nguyệt trước mặt nàng cũng chỉ là giả vờ giả vịt. Mà lúc hắn nói "thân phận đặc biệt" lại khiến nàng hơi kiêng kị Thu Nguyệt, chỉ sợ mình vội vàng trừng trị Thu Nguyệt sẽ rước lấy phiền toái cho Bùi Cẩn. Cho nên khi nàng lập kế hoạch này cũng có chút dè dặt cẩn trọng, ai ngờ thằng nhãi này nghe xong ánh mắt lại lóe sáng, nói một câu: "Ái phi thích, vi phu nhất định sẽ cố gắng phối hợp".
Sau đó, hắn liền phối hợp đến lúc này, không hề cho nàng có đường sống nào.
Oa~
Lúc cầm khăn lau mặt, Nhan Thế Ninh lại nói: "Tôi chỉ muốn hù dọa cô nàng một chút thôi, tại sao huynh lại phạt nàng tự suy ngẫm một tháng chứ?"
Bùi Cẩn cười nói: "Không phải là ái phi không muốn nhìn thấy nàng ta sao, đương nhiên vi phu phải quan tâm hành sự rồi."
Nhan Thế Ninh nhìn bộ dạng công chính liêm minh của hắn lại cảm thấy căm ghét, nhưng vừa xoay lưng lại đã nở nụ cười, lại nói: "Vậy sao huynh không phục vụ gậy gộc luôn đi, sai phạm của nàng, tự suy ngẫm lỗi lầm lại rất nhẹ nha, chẳng lẽ huynh không đành lòng, hạ thủ lưu tình hả?"
Bùi Cẩn đứng lên, vuốt thẳng áo bào, vừa thong thả lại vừa bất đắc dĩ nói: "Ai cũng biết ta là một hiền vương mà, hiển nhiên là phải khoan dung với người ta rồi".
"..." Nhan Thế Ninh im lặng nhìn hắn một lát, cuối cùng trợn trừng mắt, cầm lấy cây quạt đi ra ngoài.
Người này rõ là lúc nào cũng không quên diễn trò.
Bùi Cẩn lấy một miếng điểm tâm nàng ăn còn thừa trong đĩa, cũng theo ra ngoài, nụ cười ngoài miệng muốn ngăn cũng ngăn không được, hì hì, có vẻ như nàng lại bị lừa ---- ta mới không nói cho cô biết ta chán Thu Nguyệt này, muốn đuổi nàng đi từ lâu lắm rồi!
"Tiểu sư tử, lần này ta giúp cô, cô vẫn chưa trả thù lao đó!" Bùi Cẩn đuổi kịp, trêu ghẹo nói.
Nhan Thế Ninh nghe vậy, tái mét dừng bước: "Huynh còn muốn cái gì!"
Bùi Cẩn đến bên cạnh nàng, bất ngờ hôn lên mặt nàng, nhỏ giọng nói: "Ta muốn cô"
"..." Nhan Thế Ninh im lặng hồi lâu, cuối cùng đạp tới một cước.
Đúng lúc này, một thằng nhóc chạy tới nói: "Trong cung ban thưởng đồ đạc xuống".
Buổi sáng cũng không có chuyện gì, tại sao lại ban