watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/674 lượt.

hiện ra Bùi Cẩn chỉ gật đầu chào nàng theo lễ nghĩa rồi chẳng thèm liếc nhìn nàng lấy một cái, nàng lại có chút thất vọng và căm phẫn ---- Từ nhỏ đến lớn, hắn đều như vậy, cả thất hoàng huynh lạnh lùng kiêu ngạo cũng đã từng lấy lòng nàng, nhưng cửu hoàng huynh này...
Nhan Thế Tịnh nhìn Bùi Cẩn săn sóc Nhan Thế Ninh từng li từng tí, thật sự là tức muốn ói máu!
Nàng có điểm nào thua kém Nhan Thế Ninh chứ!
Nhan Thế Tịnh đang nhìn chằm chằm hai người, đột nhiên cánh tay bị đau, vừa quay lại thấy Khang Hoa quận chúa đang ngẩng đầu, dùng âm thanh chỉ có nàng nghe được nói: "Chú ý giữ đúng mực".
Nhan Thế Tịnh ôm cánh tay bị nhéo, hơi oan ức bĩu môi, sau đó cùng theo vào phòng.
Tiệc tàn thì vẫn còn sớm, mọi người liền ngồi ở đại sảnh nói chuyện phiếm. Chẳng qua là chủ đề câu chuyện này thật có chút đau đầu. Chuyện chính sự của Liêu Quốc, có vẻ như không thích hợp cho lắm, dù sao những người ở đây đều có thân phận đặc biệt; nói chuyện gia đình, có vẻ như người nhà này cũng không cùng quan điểm...Vì vậy sau khi nói vài câu, mọi người lại uống trà, uống trà, uống trà.
Khắp nơi đều là tiếng va chạm của đồ gốm sứ.
Bùi Cẩn thấy thế nở nụ cười, lột trái cây, cười nói: "Đây là trái cây của Nam Cương, lúc ở Nam Cương ta vẫn thường ăn".
Nhan Chính vừa nghe được, trong lòng kích động, biết đây là hắn cố ý gợi đề tài, vội nói tiếp: "Nghe nói phong tục của Nam Cương không giống chúng ta, hiền tế có thể nói một chút không".
Mọi người nghe vậy vô cùng hào hứng. Đến bây giờ Nam Cương vẫn luôn là một nơi thần bí, chỉ cần nói về Nam Cương là có thể thu hút được sự chú ý của rất nhiều người.
Bùi Cẩn thấy mọi người đều đã dựng tai lên, cười cười, lấy trái đã bóc vỏ xong đưa cho Nhan Thế Ninh. Sau đó bắt đầu rủ rỉ nói về những chuyện hắn đã nghe thấy nhìn thấy ở Nam Cương, thỉnh thoảng vẫn quay đầu nhìn Nhan Thế Ninh vô cùng thâm tình.
Nhan Thế Tịnh vốn đang muốn nghe, lại thấy bộ dáng Bùi Cẩn quan tâm Nhan Thế Ninh như vậy, khỏi phải nói là trong lòng buồn bực đến mức nào. Ăn trái cây nha hoàn lột vỏ cho cũng không thấy ngon.
Nhan Thế Ninh đương nhiên cảm giác được sự bất thường của Nhan Thế Tịnh, tại sao trên người cô nàng này lại có mùi chua như vậy chứ? Ánh mắt nhìn mình cũng không hề thân thiện nha! Chậc chậc, chẳng lẽ cô nàng với thằng nhãi Bùi Cẩn này cũng có gì mờ ám? Trước đây cũng không phát hiện ra!
Nhan Thế Ninh rất nghi ngờ, ánh mắt nhìn Bùi Cẩn cũng tràn ngập tìm tòi nghiên cứu. Nhưng từ đầu đến cuối Bùi Cẩn vẫn luôn cười dịu dàng, càng lúc càng ân cần...Đều khiến cho người ta không chịu nổi nữa rồi!
Làm quá rồi!
Giở trò quỷ gì vậy chứ!
Mà ánh mắt của Bùi Cẩn quét tới vẻ mặt của Nhan Thế Tịnh ngày càng căm giận, lại cười càng dịu dàng hơn.
Đợi đến khi tiệc rượu kết thức, Nhan thế Ninh và Bùi Cẩn đến một phòng đã được chuẩn bị, nhịn không được hỏi: "Huynh quen muội muội tôi à?"
Bùi Cẩn liền biết nàng sẽ hỏi: "Không hề quen".
"Làm sao tôi cứ cảm thấy ánh mắt muội ấy nhìn huynh không được bình thường". Nhan Thế Ninh không tin.
Bùi Cẩn cười nói: "Cô nên hiểu tính tình của nàng ta".
"?" Nhan Thế Ninh không hiểu.
"Đến đây, ta nói cho cô..."
Nhan Thế Ninh nghe xong Bùi Cẩn nói Nhan Thế Tịnh đã từng quấn lấy hắn, vừa sợ lại vừa buồn cười, nàng cũng không ngờ hai người bọn họ còn có một quá khứ như vậy.
Hóa ra, vì Nhan Thế Tịnh xinh đẹp và có gia thế nên vẫn luôn được muôn người chú ý. Mà nàng nhìn những nam tử thần phục dưới váy nàng với vẻ mặt dè dặt, nhưng trong lòng lại vô cùng hả hê. Nàng lại là một người tâm cao khí ngạo, nếu như thấy một nam nhân nào lạnh nhạt với mình sẽ rất không cam lòng. Sau đó trăm phương ngàn kế thu hút sự chú ý của hắn. Lúc đó nàng còn nhỏ, bẩm sinh đã có thủ đoạn dụ dỗ người khác, cho nên chỉ cần nàng hơi động não, những vương tôn quý tộc kia sẽ bị nàng mê hoặc đến chết mê chết mệt.
Đương nhiên, ngoại trừ Bùi Cẩn.
Có thể nói, từ khi Nhan Thế Tịnh ra đời đến nay vẫn luôn thuận buồm xuôi gió. Cho đến một lần tham gia yến tiệc ở trong cung, gặp được Bùi Cẩn, sao đó, thất bại lại thất bại.
Cho dù là nàng giả ngoan khoe khéo hay là trang điểm kinh diễm, hoặc là tạo ra vô số vụ va chạm ngẫu nhiên, từ đầu đến cuối con mắt Bùi Cẩn cũng chẳng thèm liếc nàng lấy một cái. Thậm chí có đôi khi Bùi Cẩn còn bày ra một dáng vẻ kiêu ngạo của hoàng tử, nói một câu ---- "Thỉnh tự trọng".
Làm nàng vô cùng tức giận!
Nhan Thế Ninh tưởng tượng ra bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Nhan Thế Tịnh, rất không phúc hậu nở nụ cười. Suy nghĩ một lát lại hỏi: "Cho nên, vừa rồi huynh chỉ cố ý khiêu khích muội ấy?"
"Cô cứ nói đi?" Bùi Cẩn cười vô cùng thuần lương vô tội.
Mà trong một gian phòng khác, khuôn mặt Khang Hoa quận chúa lại âm trầm, "Con càng ngày càng tệ rồi! Đừng quên, con sẽ là thái tử phi!"
Nhan Thế Tịnh nghiêng đầu, nổi giận nói: "Làm thái tử phi thì sao? Trước giờ thái tử vẫn luôn lạnh nhạt với con, nào có quan tâm chăm sóc như cửu hoàng huynh! Căn bản là thái tử không thích con!"
"Đó là do con không có bản lĩnh!" Kh