Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/670 lượt.
ang Hoa quận chúa ngắt lời nàng: "Dịu dàng chăm sóc thì có ích gì, chỉ là một vương gia rãnh rỗi vô dụng!"
Nhan Thế Tịnh bị nói đến trọng điểm, không nói gì nữa.
Nếu cửu hoàng huynh là thái tử thì tốt biết mấy...
Vì sao cửu hoàng huynh vẫn không quan tâm đến mình, dường như có thành kiến gì đó...
Lúc này, Lưu ma ma gõ cửa tiến vào, nói nhỏ với Khang Hoa quận chúa: "Quận chúa, Lý quả phụ lại tới nữa rồi".
Khang Hoa quận chúa nghe thấy tên này, khẽ cau mày, sau đó trầm giọng nói: "Ta biết rồi. Dẫn bà ta vào hậu viện, ta sẽ qua đó".
Nhan Thế Tịnh nhìn hai người đi khỏi, cảm thấy kì quái. Lý quả phụ là ai? Vì sao giọng điệu Lưu ma ma lại khẩn trương như vậy? Hơn nữa, vẻ mặt của mẹ dường như không được bình thường.
Rõ là chuyện kì lạ!
Không Có Sơ Hở
Nhan Chính còn muốn giữ hai người lại ăn cơm tối, nhưng Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh chẳng thích thú gì liền mượn cớ có công việc từ chối khéo. Sau khi nói vài câu khách sáo, hai người cáo từ.
"Mẹ con đâu?" Nhan Chính hỏi Nhan Thế Tịnh đứng bên cạnh.
Từ sau tiệc rượu, Khang Hoa quận chúa vẫn không thấy lộ diện.
"Mẹ nói cơ thể khó chịu, về phòng ngủ rồi." Nhan Thế Tịnh đáp lại, trong lòng hoài nghi, mới vừa rồi vẫn còn khỏe, sau khi đi gặp Lý quả phụ về sắc mặt liền trở nên âm u, cũng không biết thế nào.
Bùi Cẩn nhìn thần thái phấn khởi của nàng, cười gật đầu, cũng nói: "Có khi nào ta lừa nàng đâu?"
"Huynh thì bao giờ mới không gạt tôi!" Vừa nghe lời này của hắn, Nhan Thế Ninh lại cảm thấy tức giận.
Bùi Cẩn vội kéo nàng qua, "Dịu dàng một chút, dịu dàng một chút..."
Sau một lúc lâu, Nhan Thế Ninh lại có thắc mắc, "Nhưng huynh không phải là vương gia sao, có thể ở bên ngoài chơi đùa hoài sao?"
Bùi Cẩn điều chỉnh tư thế, híp mắt cười: "Đừng quên, ta là một vương gia nhàn rỗi."
Nhan Thế Ninh có vẻ đăm chiêu.
Bùi Cẩn xưng là Hiền Vương, nhưng cũng là một vương gia nhàn rỗi, chức không cao quyền cũng không trọng, hoặc là nói, trước giờ vốn chẳng có quyền gì. Lúc thiên hạ không có chuyện gì, cả ngày hắn chỉ mua vui giết thời gian, nói dễ nghe là điềm đạm ung dung vô dục vô cầu, nói khó nghe thì chính là chơi bời lêu lổng không làm việc đàng hoàng. Nhưng đợi đến lúc thiên hạ có chuyện xảy ra khiến người ta đau đầu, hắn lại bị ủy thác nhiệm vụ quan trọng. Tỷ như, sáu năm trước sông Trường Giang và Hoàng Hà bị vỡ đê ngập nước cả Tuyên Thành, ví như hai năm trước có phản loạn ở Nam Cương.
Việc này đều rất khó giải quyết, Thất vương gia và thái tử bo bo giữ mình, cũng không muốn nhúng tay vào. Mà việc này huyên náo làm lòng dân hoảng sợ, nhất định phải có một nhân vật lớn đứng ra bình ổn tất cả, vì thế, Bùi Cẩn liền trở thành nhân vật được chọn lựa tốt nhất.
Đương nhiên, Bùi Cẩn vẫn luôn tự mình biết mình, lúc bọn họ chưa tuyển chọn thì đã chủ động xin ý chỉ, vì thế lại đạt được chữ "Hiền" trong tên của hắn.
Nhưng đợi đến lúc chuyện được giải quyết êm xuôi, luận về thưởng, Bùi Cẩn vẫn chưa hề có dược thứ gì tốt. Hắn chỉ làm ổn định lòng dân, đây là hắn làm vì trách nhiệm của một hoàng tử, không phải công lao gì lớn...
Nói chung, Bùi Cẩn chính là cục gạch, chỗ nào muốn thì chuyển đến đó, sử dụng xong rồi lại đặt sang một bên chờ lần sau.
Cái này, cũng là cái bia đỡ đạn nha!
Nhưng mà Bùi Cẩn thật sự không có công trạng gì sao? Nhan Thế Ninh nhớ đêm đó đưa thức ăn cho hắn, lại thấy hắn không ngừng viết biện pháp thoát nước dưới ánh nến. Mà càng về sau, lũ lụt được ngăn chặn cũng là chủ ý của hắn. Nhưng mà đến cuối cùng, những chủ ý đó đều biến thành của người khác…
Có lẽ là tự hắn phủi sạch toàn bộ những công trạng đó, chỉ làm một hoàng tử không tiếng tăm không tài năng, không được sủng ái, như thế sẽ có thể sống sót giữa cuộc tranh đấu thảm thiết trong hoàng cung…
Tựa như bây giờ, phản loạn ở Nam Cương đã được dẹp yên gần hết, hắn buông binh quyền, từ bỏ tất cả vinh hiển, tiếp tục trở về làm một “nhàn vương”.
Nhan Thế Ninh nhìn người gối lên đùi mình nghỉ ngơi, đột nhiên cảm thấy thằng nhãi này cũng rất không dễ dàng.
Ngẫm lại, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật thằng nhãi này rất có bản lĩnh, dường như thật đúng là không có hắn sẽ không được, thật sự là người dù thông minh cũng sẽ thông minh, nhạy bén, giấu trong diện mạo vốn có, lừa gạt khắp chốn thiên hạ!
Người như vậy, không làm hoàng đế dường như cũng hơi đáng tiếc…
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Nhan Thế Ninh liền phát hoảng.
“Cô đang nghĩ gì vậy?” Lúc này Bùi Cẩn cảm giác được Nhan Thế Ninh rất lâu vẫn không có động tĩnh gì, mở mắt ra, nhìn thấy nàng đang thất thần, liền hỏi.
Nhan Thế Ninh cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sang ngời của hắn, trầm ngâm một chốc, cười nói: “Tôi đang nghĩ, huynh có nhược điểm gì.”
Một người mạnh mẽ như vậy, toàn thân đều không có sơ hở, sẽ có nhược điểm gì đây?
Tìm được nhược điểm, sau này cũng không sợ hắn khi dễ nữa!
Hừ hừ!
Bùi Cẩn ngẩn ra, sau đó bật cười, vươn tay ôm lấy cổ Nhan Thế Ninh kéo xuống, hôn lên mô