Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
ỉ là vô ích". Bà sợ Tuần Tuần định rời đi nhưng rồi lại ở lại, trong giây phút hồ đồ sẽ không túm được Trì Trinh, đồng thời cũng bỏ lỡ mất Tạ Bằng Ninh mà giá trị "quý hơn vàng", cuối cùng thì xôi hỏng bỏng không, phần đời còn lại của bà vì vậy cũng không có nơi nương tựa, thế là bà quyết định gọi cho con rể cũ, nài nỉ anh tìm cách mang con gái mình về.
Tạ Bằng Ninh bảo Tuần Tuần đợi ở thị trấn khoảng hai tiếng, anh sẽ lập tức đến đón cô.
Tuần Tuần định nói, hôm ấy cô đã nói rất rõ ràng rồi.
Nhưng Tạ Bằng Ninh đã nói ngay trước khi Tuần Tuần mở miệng rằng, cho dù cô không muốn tái hợp thì dù sao hai người cũng từng là vợ chồng, anh có giúp cô một chút ít thì cũng là điều nên làm. Tạ Bằng Ninh còn nói về hoàn cảnh của mẹ cô, sau khi Chu Thụy Sinh ôm tiền bỏ đi, con gái lại xảy ra chuyện, chỉ trong một thời gian ngắn mà bà gần như trở thành một bà cụ, chẳng thiết gì đến trang điểm, tóc trên đầu đã bạc đi khá nhiều, bây giờ điều mà bà mong muốn nhất là nhìn thấy con gái trở về nhà.
Tuần Tuần do dự, rồi bất giác đưa mắt nhìn về phía Trì Trinh. Anh vừa mân mê cốc rượu nhỏ trong tay, vừa lặng lẽ quan sát mọi cử chỉ, lời nói của Tuần Tuần với vẻ chế nhạo. Kể từ lúc quyết định xuống núi, Trì Trinh luôn ở trong trạng thái vui buồn thất thường, lúc nào cũng như mang theo bên mình một quả mìn chỉ chờ khi cô bất cẩn giẫm chân lên đó. Trong lòng Tuần Tuần bỗng nhiên thấy nổi giận, dựa vào đâu mà anh ta cho mình cái quyền được sắp đặt mọi việc? Dựa vào đâu mà việc gì anh ta cũng đòi đưa ra quyết định? Anh ta luôn thay đổi thất thường, chỉ biết nói ra mồm rằng yêu, nhưng lại không chịu mang đến cho người con gái mà mình nói yêu thứ mà cô ấy khao khát nhất. Nếu anh ta chỉ luyến tiếc cái phần xác của người ấy, thì anh ta có tư cách gì mà đòi hỏi người khác phải yêu tâm hồn của mình?
Tuần Tuần nhận lời sẽ chờ Tạ Bằng Ninh ở thị trấn. Đây là cơ hội cuối cùng cô dành cho mình. Trì Trinh đã hỏi cô ở sa mạc sẽ lựa chọn như thế nào, dù chỉ vì một giọt nước còn lại cũng là tất cả lý do để cô ở lại trong lâu đài ảo tưởng, và trước khi uống hết giọt nước ấy, nếu lâu đài ảo tưởng của cô biến thành mây khói, thì cô sẽ bằng lòng tiếp tục đi về trước.
Tuần Tuần tắt điện thoại, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, bên cạnh cô yên ắng đến lạ thường. Một lát sau, người lái xe thấy không thể ngồi thêm được nữa liền đề nghị ra ngoài chờ họ.
Tuần Tuần cũng nhanh chóng ăn nốt những hạt cơm cuối cùng trong bát, rồi đặt đũa xuống.
"Cô định sẽ đi đâu?", Trì Trinh lên tiếng hỏi, "Ý tôi là sau khi trở về".
Tuần Tuần đáp: "Trở về bên mẹ tôi, trước hết tìm cách giải quyết khoản tiền nợ của bà".
Trì Trinh nói: "Có thể tôi cũng trở về thăm cha tôi một chuyến".
"Ừ."
"Mọi người đều có chỗ để đi như thế chẳng phải là rất tốt sao?"
Tuy miệng Trì Trinh nói như vậy, nhưng vẻ mặt của anh thì chẳng thấy "tốt" ở đâu cả. Tuần Tuần gật đầu phụ họa, thế là Trì Trinh lại nổi đóa lên, "Tôi mà rời khỏi văn phòng thì cô cũng không thể tiếp tục ở lại đó. Trở về bên cạnh Tạ Bằng Ninh để làm một bà chủ gia đình, nhân cơ hội gương vỡ lại lành giải quyết xong việc của mẹ cô, như thế tốt quá còn gì. Đúng là phong cách giải quyết mọi việc nhất quán của cô. Mấy năm sau, lại tích cóp được \'quỹ không còn chút gì\', đến lúc đó dù cho Tạ Bằng Ninh có không nghĩ ra mà tiếp tục bỏ rơi cô thì cũng chẳng có gì to tát, chưa biết chừng lại được chia một căn nhà khác. Nói tóm lại đều là tốt hơn hẳn việc đem tất cả quân bài đánh cược với một người luôn ở trong trạng thái không biết lúc nào trắng tay".
Cho dù Tuần Tuần đã hết sức cẩn trọng tránh quả mìn nhưng Trì Trinh lại cứ khiến cho người khác không được yên ổn, cuối cùng buộc phải giẫm chân lên kíp nổ, chỉ có điều so với không khí kỳ quặc âm dương hỗn tạp do những trận mưa núi mang đến thì việc trái mìn ấy nổ tung có lẽ còn dễ chịu hơn nhiều. Tăng Dục trước khi quyết đinh đi tìm Liên Tuyền đã nói cho Tuần Tuần biết về cái gọi là "thống khoái", không có "thống"29 thì lấy đâu ra "khoái". Tuần Tuần ngồi ngay đơ, từ tốn nói: "Trì Trinh, anh nghĩ gì thì cứ nói thẳng ra, nhưng không thể bỏ lý lẽ".
Trì Trinh đẩy ly rượu trong tay về phía trước, chiếc ly va vào đĩa thức ăn, rơi xuống sàn nhà làm đổ hết rượu bên trong nhưng rất may ly không vỡ.
"Tôi không biết phải nói lý lẽ như thế nào với cô." Giọng của Trì Trinh không thật sự bình tĩnh,"Đừng có nghĩ rằng tôi không biết cô định như thế nào. Chẳng phải cô đang lấy Tạ Bằng Ninh ra để dồn tôi, buộc tôi phải tỏ thái độ hay sao? Tôi không muốn xa cô , mẹ kiếp, ai mà chẳng biết điều đó. Mua một chiếc nhẫn là một việc rất dễ dàng, nhưng dọc đường tôi cảm thấy rất sợ, người mà tôi muốn lấy phải là người phụ nữ yêu tôi, giống như tôi đã yêu người ấy. Vấn đề là đến tận bây giờ, tôi cũng không hiểu rằng ba năm trước người phụ nữ ấy hôn tôi vì rằng làn môi của tôi ở rất gần cô ấy, ba năm sau cô ấy ở bên tôi, không biết có phải vì tôi là bờ vai gần cô ấy nhất hay không? Cô muốn tìm một người đàn ông có thể nương tựa, điều kiện phù hợp, thời cơ thích hợp, ai cũng có th