XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Phúc Hắc Cũng Phải Biết Cách

Tác giả: Thu Thủy Y Nhân

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1674 lượt.

nỗi đau khổ của người khác.”
“Bụng người này khá lớn đó.”
“Dinh dưỡng tốt chứ sao.” Đối với chuyện thai nhi, Diệp Vũ quyết định khiêm tốn, bị vây xem thật ra rất khổ sở, coi như cuối cùng sẽ bị xử đẹp, nhưng bây giờ tuyệt đối không thể thẳng thắn, bởi vì chắc chắn sẽ không khoan hồng cho bạn.
“Trước hết đừng nhiều chuyện nữa, chúng ta đi chọn áo cưới trước, còn thiếu cậu.”
“Chị vừa nghĩ phải tự mình trả tiền, liền cảm thấy rất đau lòng.”
“Thiếu trang phục.”
“Có muốn thử trang phục hay không.”
Bốn người hợp lại, trực tiếp đi thẳng tới chỗ áo cưới.
Thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Phụ nữ luôn có một loại tình cảm đặc biệt với áo cưới, giống như phụ nữ thời xưa đối với việc xuất giá vậy.
“Như thế nào, như thế nào, ánh mắt của tớ không tệ chứ, tớ đã nói đó là một món quà đặc biệt thích hợp với Diệp Vũ mà.” Vương Thiến nhìn đồ thử, đắc chí đi ra ngoài.
“Khoan hãy nói, kiểu áo cưới với váy ngắn này thật sự rất khác biệt, vừa đúng hợp với bụng tớ.”
“Đúng đúng.”
“Dù sao phụ nữ có thai cũng không có đường cong, cái này vừa hợp.” Trình Lam đứng một bên dội nước.
“Đừng tùy tiện đả kích, lực kháng cự của chị rất tốt.” Diệp Vũ cũng không thèm để ý.
Bạch Tinh Oánh vỗ vỗ vai Trình Lam, ý vị sâu xa nói: “Hai người các cậu đừng chơi trò chiến thuật tâm lý, thật sự giống như liếc mắt đưa tình với người mù, hoàn toàn vô dụng.”
“Hai vị đại gia khác nhau, hai người đúng là khác nhau.” Diệp Vũ cũng làm ra vẻ như đang quảng cáo, nghiêng đầu nói.
“Lão Nhị, cậu phụ trách tiền bốn cái áo cưới.” Bạch Tinh Oánh trực tiếp sử dụng thứ hạng ở trong phòng ngủ.
“Không phải chỉ cần phụ trách cái của tớ thôi sao?”
“Cõi đời này – chuyện tốt như vậy cũng để cho cậu chiếm? Nhìn xem cậu là phụ nữ có thai vẫn chưa nhúng tay vào chuyện gì cả, chuyện bỏ tiền quả nhiên không thể bỏ qua cho cậu.”
“Đây chính là đang đánh cường hào.”
“Đáng đánh nên mới đánh thôi.”
“Được rồi, xem xem cậu cũng muốn một phần mộ, chị sẽ đáp ứng.”
“Cậu nói cậu chừng nào thì có thể ngừng nhiều chuyện.”
“Biển có thể khô, đá có thể nứt, không nhiều chuyện không thể sống.” Diệp Vũ bày ra tư thế rất hợp với tình hình, “Nhanh, nhanh chụp cho tớ, rất có giá trị kỷ niệm.”
“Đến lúc đó ảnh chụp rất xứng với lời cậu nói, tương đối có giá trị kỷ niệm.” Vương Thiến dường như rất đồng ý, nhanh tay chụp hình kỷ niệm.
“Có một người bạn trai là nhiếp ảnh gia, khó trách người ta nói, nếu muốn làm sư phụ ngủ, ngủ nhiều sẽ thành sư phụ.” Diệp Vũ chậc chậc hai tiếng.
Vương Thiến đưa tay ghìm chặt cổ cô, nghiến răng nói: “Cậu đảm đương danh hiệu của một quân tẩu tôn kính, sao không có chút trang trọng nào của quân tẩu cả?”
“Người chịu trách nhiệm quay phim đâu rồi, quân tẩu thực ra rất khổ cực.”
“Dù sao thì người ta nhìn xuống, một chút cũng không tìm thấy chút phẩm chất đáng tôn kính nào của quân tẩu, quả thực là làm thoái hóa quân tẩu trong đội ngũ.”
“Tiểu đồng chí cậu phải tôn trọng gia đình quân nhân.”
“Nếu không thì sao?” Vương Thiến học hỏi.
“Quân tẩu sẽ dùng vũ lực ức hiếp người đó.” Diệp Vũ nói năng rất có khí phách.
“Cắt.” ba người đồng thanh nói.
“Thấy tớ trả tiền, nên vội vàng khen tặng tớ à?” Diệp Vũ cầm catalogue lắc lư.
“Phi.” lại tiếp tục đồng thanh.
“Tớ cũng thấy bình thường, lúc tớ kết hôn cũng không hoang phí như vậy. Đúng rồi, tớ nhớ ra rồi, các cậu còn thiếu tớ ba đại hồng bao*.”
*hồng bao: tiền lì xì khi kết hôn
“Cậu có thể muốn thứ gì hữu dụng chút không?”
“Hồng bao rất hữu dụng.” Diệp Vũ tin chắc.
“Không có hôn lễ, không có hồng bao.” Bạch Tinh Oánh cứng như thép.
“+1” Vương Thiến tán thành.
“+1” Trình Lam cũng tán thành.






Không có hôn lễ, không có hồng bao!
Ai, cái này đúng là không có chỗ đứng, cô đã nói chắc chắn là thiếu sót, ai biết thiếu tá nào đó có thời gian hay không để bổ sung giúp cô một hôn lễ thật hoành tráng để cô có thể thu hồi một khoản tiền thật lớn.
Không may chính là vớ bở, tính toán như vậy cô đòi được tiện nghi lớn rồi!
^ _ ^
Nội tâm Diệp Vũ từ đầu đến cuối đều rất cường đại (mạnh mẽ, cứng cỏi), cho nên cô luôn vô cùng lạc quan hướng lên, tích cực hướng về phía mặt trời.
Thường suy nghĩ, ngộ nhỡ mình thích một người nhưng thật ra là một kẻ cặn bã thì sao?
Từ điều này căn bản cô không còn cách nào khác nảy sinh mưu tính mạnh mẽ đối với tình yêu, vô tình hay cố ý cũng gặp qua nó (tình yêu).
Thật muốn nói, tưởng suất văn chính là nguyên nhân khiến cô trở nên chùn bước trong tình yêu. Cô vô cùng bất hạnh ôm lấy ảo tưởng khi gặp phải một ứng cử viên không hoàn hảo như hắn.
Một người không hoàn hảo như hắn, có ai đặc biệt muốn gặp lại hắn, không phải là khắc sâu nhắc nhở cô đã từng ngu ngốc như vậy. Đó chính là thời khắc lịch sử đen tối, tuyệt đối không thể quay lại.
“Đàn anh, đã lâu không gặp.” Trong lòng mặc dù không thoải mái, ngoài miệng cũng chào hỏi rất khách sáo.
Tưởng suất văn thấy cái bụng nhô ra của cô, ánh mắt ảm đạm, miễn cưỡng