
Tác giả: Thu Thủy Y Nhân
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1305 lượt.
i vàng ăn xong mì ăn liền, sau đó đi rửa mặt thay quần áo.
Hơn nửa tiếng sau, bảo vệ chung vư gọi điện thoại tới, có người tìm cô.
Diệp Vũ cho là bà bà bảo người đưa vé xe tới cho cô, kết quả là cô sai rồi.
Ba mẹ chồng trực tiếp đưa cô một chiếc xe!
Cũng may, không phải là kiểu xe đặc biệt, vẫn là kiểu tương đối đại chúng. Với kiến thức nông cạn của cô về xe hơi, cũng đừng mong cô biết đây là nhãn hiệu gì.
Người đàn ông trung niên lái xe tới, giới thiệu qua tính năng của chiếc xe, sau đó theo cô thử xe trên đường, cuối cùng cũng rời đi.
Diệp Vũ lái xe đỗ ở bãi đỗ xe, sau đó lên lầu về nhà.
Năm đó cô học lái xe là bởi vì cậu Cả cảnh sát giao thông dã man đàn áp cô đi học, cần phải kiên trì dáng vẻ phong thái chị Cả, làm tấm gương sáng cho những em nhỏ phía sau học tập.
Cho tới hôm nay cô vẫn cảm thấy người trong nhà đúng là không thể nói lý, chỉ là khi cô bị bọn họ chèn ép hằng năm thành thói quen, cô cảm thấy bản thân không đối nghịch ở tuổi thanh xuân thì cực kỳ nuối tiếc.
Nếu không, thế nào cũng nên giày vò bọn họ một chút mới cảm thấy công bằng.
Là trưởng tôn Diệp gia và Giang gia, cô cảm thấy áp lực khủng khiếp. Trời mới biết làm tấm gương cho lũ quỷ nhỏ kia khổ cực nhường nào.
Nhiều tai nạn của cô như những vở hài kịch bay miết cùng năm tháng, tựa như chim nhỏ một đi không trở lại, thật là đào hố chôn mình.
Chỉ là có bỏ ra mới có đáp lại, nếu không, hiện tại kỹ thuật lái xe cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi, vì dụ như hiện tại cũng chỉ là có xe trước tiên rồi.
Hà…!
Vốn là muốn trốn tránh mẹ bức hôn, kết quả cảm giác ngực lại còn nhảy vào hố lửa lớn hơn. Tiêu gia không thể nói không được, nhưng chính là khiến cô cảm thấy rất bối rối.
Diệp Vũ thay quần áo ở nhà, định đi ngủ bù, ngủ dậy sẽ thu dọn hành lý lên đường làm con dâu hiếu thuận.
Choáng, vợ quân nhân chính là lấy về hiếu kính ba mẹ đúng không?
Ngày hôm sau, Diệp Vũ hiếm lắm mới dậy sớm, sau đó bắt đầu dọn dẹp hành lý. Lần này cô mang thêm nhiều đồ hơn, dù sao cô cũng có xe.
Sau khi lái xe ra khỏi chung cư, Diệp Vũ nghĩ đến thủ trưởng quân đội nào đó, quay đầu xe vào siêu thị mua một vài thứ, sau đó lái xe đến trụ sở quân đội.
Ông Tiếu nhìn thấy cháu dâu ngoại vô cùng hứng khởi.
Nhìn ông vui mừng như vậy, Diệp Vũ cũng rất bối rối. Cô cảm thấy mình tặng ông nội món quà năm mới, cảm giác ba mẹ chồng bên kia sẽ không thích hợp.
Nhưng con dâu mới vào cửa đầu năm, nói trắng ra thì cô vào cửa nhà chồng còn chưa được hai mươi ngày. Ngày đầu tiên năm mới theo lý mà nói thì đúng là nên về nhà chồng.
“Ông ngoại, ba mẹ gọi cháu về đón năm mới, hôm nay cháu tới chúc mừng năm mới ông ngoại trước. Mấy hôm nữa cháu đến đón Tết nguyên tiêu với ông.”
Ông Tiếu cười gật đầu, “Được, ông ngoại chờ cháu đến đón Tết nguyên tiêu.”
Đúng là ông lão sáng suốt, Diệp Vũ dùng sức gật đầu, “Vâng, cháu sẽ cố gắng đến sớm.”
“Trên đường nhớ lái xe cẩn thận.”
“Vâng.”
“Chậm một chút cũng không sao, đừng vội.”
“Vâng ạ.”
“…”
Ông Tiếu không yên lòng, dặn dò đủ thứ.
Diệp Vũ chủ yếu gật đầu, đồng ý đủ thứ.
Sau khi ăn cơm trưa ở trụ sở quân đội xong, Diệp Vũ lên đường về nhà chồng đón năm mới.
Đường mùa xuân không yên ắng, mọi người ra ngoài đều vui vẻ, bước chân vội vã.
Kĩ thuật lái xe của Diệp Vũ rất đạt tiêu chuẩn, không phải ba cô ở nhà lúc nào cũng xách cô đi làm tài xế miễn phí lúc 5: 00 thì kĩ thuật đâu được thành thục như vậy.
Mặc dù Diệp Vũ lái xe không mệt, nhưng cô vẫn sùng bái một nguyên tắc – an toàn là trên hết!
Cho nên, đi đường cao tốc vốn là nhiều lắm thì cũng một ngày rưỡi là có thể đến nhà ba mẹ chồng, bất ngờ bị cô đi đủ ba ngày, vừa kịp trước ngày 30.
Sau khi ra khỏi đường cao tốc, theo hướng dẫn của bà bà đại nhân, dựa vào GPS chỉ dẫn, Diệp Vũ thuận lợi tìm được một khu biệt thự sang trọng.
Nhìn vào đúng là phòng ốc hạng sang dành cho người có tiền!
Trong lòng Diệp Vũ yên lặng nhưng trong lòng đang vô cùng sửng sốt. giờ phút này cô muốn cuộc sống có thể trở về như trước kia, cô không chơi trò này với Tiêu Triệt nữa không được sao? Có phải rất áp lực không?
“Lão gia, phu nhân, thiếu phu nhân tới.”
Nghe một chút, mày nghĩ một chút, cỡ tư bản chủ nghĩa, cô đang ở thế giới cảnh sát lại chạy về phía viên đạn bọc đường tư bản chủ nghĩa.
“Tiểu Vũ, nhanh vào, cứ như về nhà, tiểu Trương đi rót ly trà sữa cho thiếu phu nhân giữ ấm cơ thể.”
“Con chào ba mẹ.”
“Đừng căng thẳng, đây là nhà mình, trên đường lái xe có ổn không?”
“Tốt lắm, lần đầu con lái xe xa nhà, cho nên hơi chậm, nếu không con đã sớm đến rồi.”
“Không sao, không sao, an toàn là trên hết.”
Ba Tiêu nghe mẹ chồng nàng dâu nói với nhau mấy câu mới thong thả chen vào một câu, “Xe kia lái có thuận tay không?”
“Thuận tay lắm ạ.” Diệp Vũ thuận miệng trả lời, còn đặc biệt thuận miệng bại lộ sự ngu ngốc của mình, “chỉ là, nó thuộc hãng nào vậy ạ?”
Mẹ Tiêu cười, bà đúng là càng ngày càng thích nàng dâu này, hoạt bát sáng sủa lại vui tính, nhất là kết hợp với bề ngoài dịu dàng càng