Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
truyền tới tín hiệu nguy hiểm. Cô không dám lại, cúi đầu ngồi xuống.
Lâm Tư Tư một bên nhìn thấy, dấm tính nổi lên, cầm lấy tay Luật Hạo Thiên đối Nghiêm Thanh Du nói:” Thanh Du, cậu cũng thuê vệ sĩ sao?”
Nghiêm Thanh Du ngẩn ra, không rõ ý cô hỏi:” Vệ sĩ cái gì?”
” Nha, nguyên lai cậu không biết?” Cô lúm đồng tiền như hoa ôm bả vai Tiết San San:” Cô ấy trước kia là vệ sĩ của mình! Cô ấy đánh nhau rất lợi hại, cậu muốn xem một chút không?”
Lại tới nữa, Lâm Tư Tư này, mong cho cô ta tự làm xấu mặt!
San San oán hận cắn răng, chán ghét bỏ cô ta ra, cúi đầu không nói.
Nghiêm Thanh Du sửng sốt một chút, chậm rãi nói:” Không cần, mình đánh nhau đánh giết không có hứng thú.”
Tiết San San không nghĩ tới cô sẽ vì mình giải vây, càng đối Nghiêm tiẻu thư sinh hảo cảm.
Lâm Tư Tư thất vọng, lại không cam lòng, vì thế lôi kéo Luật Hạo Thiên ngồi xuống, tìm cơ hội nhục nhã San San.
” San San, hôm nay khí sắc thoạt nhìn thực không tốt! Nghe nói cô đi cùng Giang luật sư, tôi đây từng thuê, cũng cao hứng thay cho cô.” Cô cười trang điểm xinh đẹp, trong mắt lại lộ vẻ ngoan độc:” Đầu tiên là em trai, sau đó lại là anh trai, San San cô thật đúng là thủ đoạn a, nhiều nam nhân như vậy đều quỳ gối ở dưới váy cô.”
*****
Diễn giả làm thực.
Lâm Tư Tư cười tươi như hoa: “San San, cô thật đúng là thủ đoạn, có nhiều nam nhân như vậy đều quỳ gối dưới váy cô”.
San San nghĩ trong lòng phải chịu đựng, cô tới nơi này là có mục đích, như thế nào có thể vì một người đàn bà chanh chua nói mấy câu liền tức giận.
Nhưng nhìn Luật Hạo Thiên bên cạnh, bộ dáng cúi đầu không nói một tiếng, cô không khỏi cười lạnh.
Cô xem anh làm gì? Chẳng lẽ còn trong cậy vào việc anh tới cứu cô hay sao? Quả thực chính là hoang đường, anh bất quá là một con chó của Lâm gia, chỉ là một con chó.
Lâm Tư Tư thấy cô bất động, ra vẻ bộ dáng lo lắng nói: “Bất quá nếu cô đã là bạn gái của người ta, cũng nên nắm chặt, trăm ngàn đừng câu dẫn nam nhân khác nữa, còn có, cô tốt nhất không cần lại đi làm loạn ở quán đêm, anh Trực Thủy là người có thân phận, cô đừng có đánh mất mặt mũi của anh ấy a”.
Tiết San San không thể nhịn được nữa, hai tay nắm chặt thành quyền, đang muốn đứng lên, lại bị một bàn tay phía sau nắm lại.
“ Tư Tư tiểu thư, không nghĩ tới nguyên lai cô cũng thường dạo quán đêm a”. Giang Trục Thủy thanh âm theo sau lưng nói, sau đó đem cô vững vàng đặt tại chỗ ngồi.
“ Anh nói bậy bạ gì đó “.Lâm Tư Tư cả giận nói.
Giang Trục Thủy lại cười nói: “Nếu không có như thế, cô như thế nào lại biết tôi hay cùng bạn gái thường đi chỗ đó chơi”.
“ Tôi là…” Lâm Tư Tư nhất thời nghẹn lời, tức giận kéo áo Luật Hạo Thiên: ” Anh Hạo Thiên, anh ta khi dễ em…”.
Luật Hạo Thiên rời khỏi tay cô, lạnh lùng nói: “Tư Tư, đủ rồi, đừng láo loạn”.
“ Anh…”
Lâm Tư Tư không nghĩ tới thời khắc mầu chốt anh Hạo Thiên của cô cũng không giúp cô, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng là ở trước mắt mọi người không dám phát tác, cô muốn bảo trì hình tượng thục nữ của cô, vì thế chỉ hừ một tiếng, liền xám xịt đi ra,.
Giang Trục Thủy cười nói: “Luật tiên sinh, Tư Tư tiểu thư đi rồi, anh không đi cùng cô ấy”.
Luật Hạo Thiên thản nhiên nói: “Vì sao cô ấy đi, tôi cũng phải đi”.
Bưng lên chén rượu, uống một hơi cạn sạch.
Giang Trục Thủy vì thế ngồi bên cạnh San San, một bàn tay thực tự nhiên nắm lấy thắt lưng cô.
Cô theo bản năng run lên một chút, nhưng nhớ tới thân phận của chính mình hiện tại là bạn gái của anh ta, cô bắt buộc chính mình trầm tĩnh lại, thích ứng với động tác vô cùng thân thiết này.
Nhưng mà đối diện bên kia là ánh mắt sắc bén nhưng vẫn chăm chú vào người của chính mình, làm cho cô rất thoải mái.
“ Luật tiên sinh, gần đây công việc gần đây không có việc gì chứ?” Giang Trục Thủy hỏi.
“ Không có gì, công ty vẫn bình thường thôi” Luật Hạo Thiên thản nhiên trả lời.
“Nghe nói đại thiếu gia đã trở về công ty… Hôm nay như thế nào lại không gặp đại thiếu gia?”.
“Anh ấy trong chốc lát nữa sẽ đến cùng với lão gia”.
“Nga… Quả nhiên vẫn là con sinh ra, cùng con nhận nuôi chính là không giống nhau”.
Đối mặt với Giang Trục Thủy dùng lời công kích, Luật Hạo Thiên cười nhẹ: “Có thể trở thành con nuôi của Lâm gia là vinh hạnh của tôi, tôi vĩnh viễn đều nhớ rõ bát cơm của tôi là đều nhơ lão gia ban cho, tôi sẽ quý trọng gấp đôi”.
Giang Trực Thủy cười cười nói: “Luật tiên sinh thật là có ân báo đáp”.
“Qua lại thôi”.
Nghe hai người nói chuyện Tiết San San căn bản không hiểu, vừa chuyển đầu là một bên Thanh Du sắc mặt rất khó xem, ánh mắt có nước, giống như sắp muốn khóc.
Cô đây mới phát hiện, theo Luật Hạo Thiên đến đây, vốn không cùng với Luật Hạo Nghiêm nói một câu.
Kỳ quái, vốn theo tính cách khéo léo của anh, hẳn là trước hết cùng vị Nghiêm tiểu thư này chào hỏi, này rất không bình thường.
“ Ách, Thanh Du…” Cô vừa muốn nói chuyện, Ngiêm Thanh Du đột nhiên đứng dậy, đối bọn họ nói: “Thật xin lỗi, thất lễ”. Nói xong quay người bước đi.
San San một trận buồn bực, Cô ấy khô