Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.
sao? Sẽ không cùng cô dây dưa nữa sao? Sẽ không khi dễ cô nữa sao?
Cô không biết, nhưng trên người vẫn lạnh buốt như cũ, liền ngay cả Giang Trục Thủy đôi tay ấm áp kia cũng không cách nào làm cho cô ấm áp.
” Tôi…… Tôi đi ra ngoài hít thở không khí, nơi này thật buồn bực……”
Cô đứng lên, không dám nhìn ánh mắt của hắn, trốn ra đại sảnh.
Đi hồi lâu, cô phát hiện mình lạc đường.
Đẩy một cánh cửa ra, màn đêm như nước, gió lạnh từng trận, ngẩng đầu nhìn lên trời, đầy sao lóng lánh, cúi đầu nhìn mặt đất, phồn hoa rực rỡ.
Nơi này thậm chí có hoa viên lớn như vậy!
Ánh trăng chiếu vào những bông hoa, hoa viên bên cạnh còn có đèn sáng lên, nơi này giống như một thế ngoại đào nguyên, đẹp không sao tả xiết.
Bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thở dài, cô đi qua, chỉ thấy một thân ảnh nhu nhược đứng ở nơi đó, là Nghiêm Thanh Du.
” Thanh Du?” Cô đi qua, thấy trong mắt của cô có nước mắt.” Cô…… Khóc?”
Thanh Du việc xoa xoa mắt:” Là cô, có việc sao?”
” Không có…… Tôi không phải cố ý đi vào nơi này.” San San thật cẩn thận nói:” Thanh Du có chuyện gì đau lòng sao?”
Nhớ tới vừa mới ở trong đại sảnh, Luật Hạo Thiên thậm chí liếc mắt một cái cũng không có xem cô, điều này làm cho cô cảm thấy dau lòng.
Nghiêm Thanh Du sâu kín thở dài một tiếng, ánh mắt phức tạp nhìn cô.
” Cô cùng Luật tiên sinh, có quen biết sao? Tôi xem ánh mắt anh ấy nhìn cô, giống như không đơn giản như vậy!”
San san thiếu chút nữa bị nước miếng của mình làm cho sặc, ho khan nói:” Không…… Không có! Cô xem ánh mắt của anh ta…… phải là chán ghét mới đúng?”
” Phải không? Anh ấy vì sao chán ghét cô?”
” Tôi làm sao mà biết ……” San San có chút phiền não khuấy đọng bông hoa trước mắt,” Người ta cổ quái như vậy, có khả năng xem ai cũng đều chán ghét!”
Thanh Du nhíu nhíu mày, lắc đầu nói:” Cô thế nào nói như vậy? Anh ấy rất ôn nhu.”
San San vội la lên:” Thanh Du tiểu thư, xem người không thể chỉ nhìn mặt ngoài, có người bên ngoài coi trọng thể diện, kỳ thật trong lòng lại khác.”
Cô hiển nhiên không tin, lắc đầu nói:” Người khác tôi không biết, nhưng anmh ấy tuyệt đối không như vậy.”
San San còn muốn nói gì nữa, bỗng nhiên Nghiêm Thanh Du cầm lấy điện thọai.
Tiếp cú điejn thoại này xong, cô thần sắc ảm đạm đối San San nói:” Ba tôi đến đây, tôi phải đi vào một chút.”
” Tốt, cô đi đi. Tôi nghĩ ở trong này chốc lát.” San San nói, trong lòng nghĩ, vì sao ba cô ấy đến đây, dáng vẻ cô ấy rất khẩn trương?
Thanh Du gật gật đầu, muốn nói lại thôi nhìn cô một chút, nói:” Cám ơn cô theo giúp tôi!” Sau đó liền xoay người ra hoa viên.
Ách, Nghiêm đại tiểu thư thật kì quái……
Cô rất muốn tiến thêm một bước tìm hiểu Nghiêm Thanh Du, nhưng hiện tại không được, đầu óc của cô bây giờ rất rối loạn, cô cần yên tĩnh một chút, tiêu hóa lời nói vừa rồi làm cho cô rung động.
Cô ở trong hoa viên một mình tản bộ, hít thở không khí mới mẻ, để gió lạnh thổi đi suy nghĩ hỗn loạn……
Không biết qua bao lâu, chợt nghe phía sau một thanh âm nói:” Em thật cao hứng?”
Vừa nghe thanh âm này cô cả người tóc gáy đều dựng thẳng lên, định ở nơi nào, cắn răng nói:” Mắc mớ gì tới anh?”
Phía sau một mảnh yên tĩnh, bỗng nhiên thắt lưng của cô bị người ôm lấy, cô nghĩ kinh hô lại bị bịt kín miệng.
Cô rốt cục giãy dụa thoát khỏi ôm ấp của anh, cũng đã bị anh kéo vào bức tường thủy tinh trồng hoa.
Thân thể bị dùng sức đẩy dựa vào tường kính, môi anh lạnh như băng phủ lên!
Yêu đương vụng trộm? Nghe lén?
Edit: Lady
Đáng giận!
Ác ma này!
San San theo bản năng từ chối mấy lần, nhưng rất nhanh lại bỏ quên. Cô biết, cô cho dù dùng hết toàn lực cũng đánh thắng được anh, thực lực của bọn họ quá lớn.
Có đôi khi cô thực hoài nghi anh không phải thương nhân, mà là sát thủ, bởi vì động tác của anh tựa như sát thủ sắc bén, giống sát thủ lãnh khốc.
Anh cầm lấy hai tay cô, càng ngày càng gấp, cô đau đến cắn răng, lại vẫn không chịu thua nhìn lại ánh mắt hung ác của anh.
“Em cho là em gạt được anh sao? Các người căn bản là không phải tình nhân, hắn nói những lời này, bất quá là chọc giận anh. Trừ lần đó ra, hắn cần phải có một người bạn gái, lấy cớ này đến từ chối ý tốt của lão gia tử!”
San San kinh ngạc, anh làm sao lại đoán đúng như vậy! Chính là vì ý tốt của lão già kia, cô không hiểu.
Anh đoán chính là đúng, nhưng ánh mắt của anh lại mang theo không chút tự tin, tựa hồ muốn từ trong miệng của cô khẳng định.
Có thể nào làm cho anh thực hiện được?
” Luật tiên sinh sức tưởng tượng thật đúng là phong phú! Chỉ là đáng tiếc, anh đoán sai rồi! Tôi bạn gái anh ấy!”
Ánh mắt của cô càng kiên định, anh lại càng là chột dạ.
Sau một lúc lâu, anh cắn răng nói:” Anh thực hối hận cho em tiền đi gặp luật sư, anh không nghĩ tới anh ta sẽ giúp em! Bởi vì hắn có thể giúp em lật lại bản án, cho nên em liền lấy thân báo đáp sao? Cũng là em lấy thân báo đáp, hắn mới bằng lòng giúp em lật lại bản án?”
“Anh nói bậy bạ gì đó?”
” Các người