Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
ư thế nào lâu như vậy?”
Cô đang kiếm lý do , bỗng nhiên tay anh kéo váy cô lên, đụng vào chỗ mẫn cảm của cô……
” A……” Cô một tiếng rên rỉ tràn ra khóe môi.
Giang Trục Thủy sửng sốt một chút, hỏi:” Làm sao vậy? Không thoải mái sao?”
” Không có gì.” Cô chỉ một thoáng hoảng thần, phẫn nộ nhìn Luật Hạo Thiên.
Anh ta là cố ý! Anh cố ý muốn cho Giang Trục Thủy nghe được!
Đáng giận…… Giang Trục Thủy tuy rằng không phải thật sự là bạn trai của cô, nhưng bọn họ là bạn bè, hắn vẫn là anh của Giang Hằng Vũ! Cô làm sao có thể làm cho hắn không thấy cô được!
” Tôi…… Tôi là không thoải mái.” Cô bắt đầu nói dối:” Tôi không biết ăn cái gì, tiêu chảy, oôi quá lập tức trở về.”
” Có muốn gặp bác sĩ hay không?”
” Không…… Không cần! Tôi xong ngay, tôi lập tức trở lại!”
Nói xong cô nhanh chóng tắt điện thoại di động.
” Sợ anhy ta biết như vậy?” Anh lạnh lùng nói:” Em thích anh ta?”
San San không thể nhịn được nữa:”Anh đừng hỏi lại loại vấn đề ngây thơ này được không? Luật tiên sinh, anh đã đính hôn rồi!”
Anh lại đếngiận tái mặt, nhếch bạc môi, ôm chặt cô.
Một trận điên cuồng qua đi, anh ở trong cơ thể cô phóng ra, nghe anh thở dốc, cô lại không tự chủ được lại bị cuồng hoan tràn ngập đầu óc, suy nghĩ phiêu tán……
” Tiết San San.”Anh bỗng nhiên kêu tên của cô.
Cô vô lực mở mắt, nhìn đến anh đôi mắt tối đen.
Anh thấp giọng nói:” Thực xin lỗi.”
Cô cho tới bây giờ không nghĩ tới từ này sẽ trong miệng anh nói ra, trong lúc nhất thời nhưng lại ngây ngẩn cả người.
*****
Trí nhớ của Đằng Hải
Cô cho tới bây giờ không nghĩ tới từ này sẽ trong miệng anh nói ra, trong lúc nhất thời nhưng lại ngây ngẩn cả người.
Nhưng anh còn nói thêm:” Anh vừa rồi có chút vội vàng, có làm em đau không?”
Cầm thú! Nguyên lai anh vì cái này xin lỗi! Căn bản chính là chết cũng không hối cải!
Cô lạnh lùng nói:” Anh sẽ quan tâm cái này sao? Anh không phải là muốn làm tôi đau anh mới có thể vui vẻ sao?”
Anh không nói gì, đặt cô lên mặt đất, sửa sang lại một chút quần áo của mình.
Cô nghĩ anh kế tiếp muốn vỗ vỗ mông chạy lấy người, không nghĩ tới anh thế nhưng lại lấy giấy lau cho cô. Lau nước mắt trên mặt, lại lau tóc cùng mồ hôi trên người, cuối cùng giúp cô sửa sang lại quần áo cùng vài ngọn tóc tán loạn.
Động tác của anh bất khả tư nghị ôn nhu, cùng vừa mới vừa rồi khi dễ cô hung mãnh như hai người khác nhau.
Đầu ngón tay ôn nhu chạn nhẹ mi của cô, hai má, làm cho cô trong nháy mắt vẻ mặt hoảng hốt, quên mất người trước mặt này là ác ma.
Anh ngồi xổm xuống thân giúp cô mang giày , nắm lấy chân tuyết trắng trắng mịn của cô, bỗng nhiên thấp giọng nói:” Với ai chung một chỗ đều được, nhưng đừng ở với hắn.”
Cô sửng sốt một chút:” Anh nói cái gì?” Lập tức hiểu được anh ám chỉ Giang Trục Thủy.
” Tôi dựa vào cái gì nghe lời anh!”
Anh phảng phất như không nghe thấy, vừa phối hợp nói:” Kỳ thật anh đã sớm biết này cuộc hôn sự này, nhưng anh vẫn làm bộ như không biết, anh giấu diếm mọi người, đem cảm xúc chính mình che giấu cẩn thận. Chỉ khi ở trước mặt em, anh mới không khống chế được. Bởi vì em là người duy nhất hiểu anh, chỉ lúc ở trong than thể em, anh mới có thể hoàn toàn trầm tĩnh lại.”
San San nghe được liền ngây dại, cô biết anh là cao thủ nói dối, những lời này, trực giác nói cho cô biết, đây là lời nói thật lòng của anh.
Đúng vậy, tuy rằng cô hận anh, chán ghét anh, nhưng cô không thể không thừa nhận, cô đối với anh có cảm giác đặc biệt, giống như đã quen biết rất nhiều năm.
Ánh mắt của cô không tự chủ được dừng vết thương hình chữ thập trên mu bàn tay anh, thật lâu sau, cô rốt cục cũng hỏi vấn đề mà cô mong mỏi.
” Vết sẹo trên mu bàn tay anh , tại sao lại có?”
Trầm mặc, giống như trầm mặc chỉ xuất hiện trong giây lát, anh ngẩng đầu, đôi mắt lạnh như băng lại hơi hơi chớp động làm cho cô bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi.
” Anh không cần nói , tôi không muốn biết!” Cô đẩy mạnh anh ra, mở cửa liền xông ra ngoài.
Cô không muốn nghe, bởi vì cô sợ kí ức mười trước lại xuất hiện.
Một đứa bé mười ba tuổi biến mất trong trận đại hỏa năm đó, một cậu bé bước vào Lâm gia, còn vết sẹo giống như đúc kia, hết thảy, đều phù hợp , nhưng cô vẫn làm như không thấy, bởi vì cô sợ hãi!
Nếu Luật Hạo Thiên chính là Đằng Hải, nếu Đằng Hải thật sự biến thành Luật Hạo Thiên, cô không thê chấp nhận chuyện như vậy! Cô hy vọng thiếu niên lãnh khốc thuần khiết kia, vĩnh viễn đều là bộ dáng năm đó, cậu không có đối với cô……
Ngực đột nhiên một trận đau, cô dựa vào gốc cây, khó chịu thở hổn hển. Vết thương của cô hình như lại tái phát……
Anh theo ra ngoài, nhìn thấy cô:” Là anh làm em bị thương?”
Cô cắn răng, ngẩng đầu căm tức nhìn anh:” Đúng vậy, chính là anh làm thương tôi! Anh tên hỗn đản này! Ác ma! Tôi vĩnh viễn đều không muốn gặp lại anh! Tôi hận anh!”
Nói xong quay đầu bước đi, anh bước theo sau, cô cả giận nói:” Anh đừng đi theo tôi! Tôi cảnh cáo anh, không nên gần tôi!”
Cho nên anh liền đứng lại, mâu sắc ảm đạm.
Cô trong lòng trào ra khoái cảm trả t