Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?
Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.
ao? Là tổi chức bí mật nào, lại thần bí như thế, ngay cả anh cũng không biết?
” Vậy nó đang ở đâu?”
Smith con ngươi xoay tròn, nói:” Ở ta áo trong túi áo của tôi, bên trong có cái tường kép.”
Nam tử mặt nạ nhìn hắn một cái:” Ngài tự mình cởi ra.”
Anh nhìn lão già này cởi sạch quần áo, sau đó cầm lấy kia tây trang kia, sờ một chút, quả nhiên có tường kép, anh kích động xé ra, bỗng nhiên một cỗ khói trắng phun rluồn khói trắng phun ra, anh mạnh vẫn mở tây trang ra.
Chết tiệt! Tường kép kia có chứa vôi phấn! Lão hồ ly này!
Smith thấy anh trúng kế, liền nhặt cây sung lên hướng anh mà bắn, một tiếng súng vang lên, bả vai anh trúng đạn, hai mắt không thể thấy, dựa vào lực mạnh đánh về phía Smith, nắm dao hoa quả lên, liền dung lực hướng hắn mà đâm!
Hết thảy đều bình tĩnh, bình tĩnh chỉ còn lại thở dốc dồn dập kia, thật lâu sau, chỉ nghe ngoài cửa một trận lo lắng.
” Đã xảy ra chuyện gì?”
” Có người nghe được tiếng súng!”
” Là căn phòng kia?”
” Không biết, lục soát căn phòng!”
Người đeo mặt nạ cắn chặt răng, một mảnh tối đen, anh sờ soạng xé quần áo mình, buộc lên miệng vết thương……
Trong căn phòng cách vách, San San đang ngủ say.
Bỗng nhiên nghe được một tiếng nổ, hình như là bên cách vách phòng mình truyền đến.
Chỉ cách một tường, nghe được thập phần rõ ràng. Đó là thanh âm gì? Thật đáng sợ……
Cô xoa mắt đứng lên, phát hiện không thấy Luật Hạo Thiên. Lúc ngủ rõ rang còn thấy anh vẫn ngồi ở đầu giường?
Nhớ tới anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô, bộ dáng dỗ cô ngủ, cô không khỏi mặt đỏ lên.
Cô giống như ở trên người anh, tìm được bóng dáng của Đằng Hải, cho nên cô mới có thể ở dưới ánh mắt của anh mà ngủ ngon như vậy……
Bước xuống, trong phòng khách cũng không có, anh có thể đi đâu rồi?
Mấy ngày nay anh đều vô tung vô ảnh, giống như gián điệp.
Bỗng nhiên nghe thấy ban công một trận động tĩnh, cô rón ra rón rén đi đến ban công, bỗng nhiên một cái bóng đen gục ở trên thân thể của cô.
Cô sợ tới mức muốn thét lên, một bàn tay che kín miệng của cô, thanh âm ở bên tai vang lên:” Đừng kêu, là anh.”
*****
Cấp cứu
Một bàn tay che kín miệng của cô, thanh âm ở bên tai vang lên:” Đừng kêu, là anh.”
San San muốn hô lên cứu mạng cứ như vậy bị nuốt trở vào.
Chậm rãi, anh buông lỏng tay ra, cô quay người lại, một quyền đánh vào ngực anh:” Khốn kiếp! Không chơi trò dọa người này!”
Anh lại thét lớn một tiếng, một quyền này của cô động vào miệng vết thương, làm anh đau một trận cắn răng
Cô cả kinh nói:” Làm sao vậy?” Tay liền sờ bả vai anh, mặt nghi ngờ, tay vừa đọng vào, đúng là đỏ tươi như máu!
” A……” Cô lên tiếng kinh hô, anh cúi người che miệng cô lại.
Cô bỗng nhiên cảm thấy, môi của anh không lạnh như băng, thậm chí còn ấm áp, nhưng lại run nhè nhẹ, giống đứa trẻ bị thương……
Ách, hiện tại không phải lúc ý loạn tình mê, cô đẩy anh ra, bỗng nhiên phát hiện, mắt của anh nhắm chặt lại.
Sao lại thế này?
“…… Đã xảy ra chuyện gì? Mắt của anh……”
Anh cũng không đáp, bỏ lại cô, sờ soạng đi vào trong phòng vệ sinh.
Cô nơm nớp lo sợ đi theo, đỡ lấy thân mình của anh.
Mắt của anh rõ ràng không nhìn thấy gì, mà trên người anh miệng vết thương còn chảy máu.
” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Cô run rẩy hỏi, hai tay vuốt hai mắt nhắm chặt của anh, một ít vôi phấn dính vào trên tay.
” Nước……” Anh hô.
Cô đột nhiên bừng tỉnh :” Không được! Vôi phấn gặp nước sẽ rất nóng, sẽ làm bỏng mắt của anh!”
Trong lúc khiếp sợ, cô ngược lại trấn định bản thân, nói cho chính mình không thể hoảng, sau đó dìu anh ngồi xuống, cắn răng nói:” Anh chờ ở đây, ở trong này không được đâu, em sẽ trở lại ngay!”
Cô khóa chặt cửa, đi tới của phòng Nghiêm Thanh Du:” Thanh Du, cô có ở trong không?”
Một nữ hầu mở cửa, Nghiêm Thanh Du khoác áo đi tới:” Chuyện gì vậy San San?”
” Cô có dầu ăn không? Dầu đậu phộng, dầu salad, cái gì cũng được!” San San vội vã nói.
Thanh Du sửng sốt một chút, cũng không hỏi nhiều, đối nữ hầu nói:”Tìm cách đem dầu salad đến đây!”
Sau đó đối San san nói :” Cô đừng vội, ngồi một lát.”
San San làm sao có thể ngồi được, cô hiện tại như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Một lát sau, nữ hầu cầm một lọ dầu salad lại, Thanh Du hỏi:” Đủ không?”
” Đủ.” San San đưa tay tiếp lấy, nói cảm tạ, rồi chạy vào phòng mình.
Nữ hầu lúc đưa lọ dầu cho cô còn nói:” San San, cô nhanh trở về phòng đi, nghe nói khách sạn này xảy ra án mạng, hiện tại cảnh sát đã đem toàn bộ khách sạn đều phong tỏa, đang kiểm tra nhân viên khả nghi! Cô nên ở yên trong phòng đừng hạy loạn, cảnh sát rất hung dữ.”
San San run một chút, mờ mịt gật đầu.
Án mạng …… Cùng anh có liên quan không? Lòng của cô lạnh lại.
Vội vã trở lại phòng, Luật Hạo Thiên còn ngồi ở trên sàn toilet, vì để anh thanh tĩnh lại, cô cười:” Anh thật đúng là nghe lời! Ừ, rất ngoan!”
” Em không cần xem anh như đứa trẻ mà dạy dỗ.” Anh khóa chặt mày nói.
Cô lắc đầu:” Vậy anh trước tiên thử mở mắt ra, em dùng dầu giúp anh tẩy một chút.”
Nói xong mở