Tác giả: Mộng Tịch
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
ra chiếc bình, đỡ đầu của anh, làm cho anh nằm ngửa trên đầu gối mình, sau đó đem dầu salad trong bình chậm rãi xoa vào mắt anh……
Cô cúi đầu nhìn anh, chỉ có phía sau anh, mới chính thức giống một người.
Tháo ra bề ngoài lạnh như băng, giống như đứa bé ỷ lại vào cô, làm cho cô có cảm giác Đằng Hải của cô đã trở lại.
Đúng vậy, cậu bé thiếu niên quật cường lãnh khốc nhưng tâm linh lại yếu ớt, hắn đã trở lại.
Kỳ thật Đằng hải từ đến giờ đều không cười, cậu đối ai cũng đều lạnh lùng, đối cô cũng vậy. Cho dù trong lúc cô cười đối cậu mà nói, cùng nhau chơi đùa, khi đó, cậu như trước vẫn bộ dáng lạnh như băng, nhưng trong ánh mắt lại mang theo một loại nhiệt liệt.
Vì thế cô đã biết, cậu kỳ thật cũng giống như cô, đều phi thường khát vọng được người khác yêu. Giống như bọn họ như vậy từ nhỏ bị những đứa trẻ khác khi dễ, người khác một cái mỉm cười đều trân quý như vậy, đủ để cho bọn họ đi liều mạng, đi ưng thuận cả đời hứa hẹn……
Vôi phấn rất nhanh được tẩy sạch, cô rửa lại mấy lần, xác nhận đã sạch sẽ, thế này mới nhẹ nhàng thở ra, đem cái bình dọn dẹp, sau đó dùng khăn mặt tẩm nước ẩm ướt, xoa trên hai mắt anh.
Cô không biết anh như thế nào biến thành cái dạng này, cô cũng không kịp nghĩ nhiều, có lẽ là không dám nghĩ. Chỉ là ngựa không ngừng vó câu…… Tìm được băng gạc, kéo, cồn, băng bó miệng vết thương cho anh……
Bỗng nhiên chuông cửa vang không ngừng, ngoài cửa có người dùng tiếng Anh hô:” Cảnh sát, kiểm tra phòng!”
San San cả kinh, vài bước chạy tới cửa, chỉ nghe ngoài cửa truyền đến tiếng của Nghiêm Thanh Du:” Các người thật sự là vô pháp vô thiên, trong phòng này là khách quý của tôi, các người quấy nhiễu khách quý của tôi, cảnh sát trưởng xin ngài dừng lại!”
San San không nghĩ tới Nghiêm đại tiểu thư nổi giận lên cư nhiên khí thế như vậy, nhưng người cảnh sát kia cũng không yếu thế:” Nghiêm tiểu thư, tôi biết cô không dễ chọc, nhưng cách vách người chết cũng là đại nhân vật lai lịch không nhỏ! Đó là chủ tịch tập đoàn Lâm thị chi nhánh ở Pháp – Smith tiên sinh, cho nên, mời cô không nên ở đây gây trở ngại chúng tôi chấp hành công vụ!”
Người tập đoàn Lâm thị!
San San quay đầu nhìn Luật Hạo Thiên, không cần phải nói, người kia chết, nhất định cùng anh có liên quan?
Anh lấy khăn mặt xuống, mở hai mắt hơi sưng đỏ.
Anh nhìn trong mắt cô không có uy hiếp, không có khẩn cầu, cũng không có một tia khẩn trương, liền như vậy lẳng lặng nhìn cô.
Ở tại đây trong một phần ngàn thời gian, cô liền quyết định.
” Đi theo em! “
Cô giữ chặt tay anh, chạy vào phòng tắm, sau đó đem vòi nước mở đến lớn nhất, đem bình lớn bọt khí ném vào bồn tắm, sau đó quay đầu nhìn anh một cái, kéo ra áo ngủ của mình……
*****
Là hô hấp nhân tạo không phải hôn
Ngoài cửa, Nghiêm Thanh Du chống cự không nổi áp lực của cảnh sát, đành phải để cho họ vào.
Cảnh sát xông tới, bắt đầu lục soát chung quanh.
Nghiêm Thanh Du cũng theo bước vào, không thấy than ảnh của San San, ngạc nhiên nói:” Người đâu?”
Cảnh sát đẩy cửa phòng tắm ra, chỉ nghe một tiếng thét chói tai.
” A!”
Tiết San San ngồi ở giữa bồn tắm lớn, hai tay ôm lấy ngực, hoảng sợ nhìn cảnh sát.
Màu trắng bọt biển tràn ngập toàn bộ bồn tắm lớn, thân thể của cô đều là bọt trắng, không che lấp được bả vai trắng nõn, cảnh tượng này đúng là không nói là được hương diễm.
” Các người…… Làm gì?” San San thoáng chìm xuống phía dưới, nhíu mày nhìn bọn họ.
Tên cảnh sát lục soát nói:” Thực xin lỗi, bởi vì cách vách xảy ra án mạng, chúng tôi chỉ là theo lệ đi điều tra khách sạn.”
” Khốn kiếp!” Nghiêm Thanh Du tức giận nói:” Các người không thấy bạn của tôi đang tắm sao? Còn không đi ra ngoài!”
Vài tên cảnh sát sửng sốt một chút, nhìn bốn phía chung quanh phòng tắm, không thấy có giấu ai, thế nên thấy có lỗi, người đi đầu phất phất tay, rời khỏi phòng.
Nghiêm Thanh Du liền đi theo phía sau bọn họ, lúc rời khỏi cửa, xoay người nhìn Tiết San San.
Ánh mắt của cô rất phức tạp, có lo lắng, cũng có nghi hoặc, nhưng cô cũng không nói gì, chỉ hướng San San gật đầu, sau đó đi theo cảnh sát đi ra ngoài.
” Hô……” San San thở phào một hơi, vừa rồi thật là sợ hãi, tim cũng dường như ngừng đập.
Mới vừa buông lỏng xuống, lập tức nhớ tới người trong nước kia, cuống quít lấy tay đỡ anh đứng lên.
” Luật Hạo Thiên!” Cô hô, đầu của anh lại cúi xuống, cũng không nhúc nhích, miệng vết thương dính nước, máu tươi chậm rãi chảy, hơn phân nửa bồn tắm đều nhiễm đỏ.
Cô chỉ thoáng hoảng thần, cũng bất chấp chưa mặc xong quần áo, lấy hết khí lực đem anh ra bồn tắm lớn, đặt lên mặt đất.
Làm sao bây giờ? Anh hình như không còn hô hấp!
Nghĩ đến khả năng anh sẽ chết, cô liền sợ hãi. Cô từng hận anh, hận thấu xương, nhưng hiện tại, cô sợ mất đi anh.
” Em sẽ không cho anh chết……” Cô nói xong, chậm rãi cúi người xuống, hít sâu một hơi, nhắm ngay miệng của anh mà bắt đầu thổi khí.
Hô hấp nhân tạo…… Chắc là kiểu này……
Vốn hắn nên hôn mê bất tỉnh, anh bỗng nhiên vươn hai tay đem cô về phía mình, hô hấp nhân tạo này kéo dài