XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi

Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi

Tác giả: Mộng Tịch

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1626 lượt.

n San sửng sốt một chút:” Đến Lâm gia……”
Trong lòng nói không nên lời là khẩn trương hay là kích động, đến Lâm gia, có thể hay không…… Nhìn thấy anh?
——————————————-
Buổi tối ngày hôm sau, hai người đi vào biệt thư ngoại ô của Lâm gia.
San San lo lắng đề phòng theo sát Giang Trục Thủy đi vào phòng khách, nhìn khắp nơi, chỉ có lão gia tử, thoáng yên tâm.
Lão gia tử hỏi:” Cô là San San?”
Cô gật đầu.
” Ha ha, cô xem, ta không phải là lão hồ đồ, ngay cả tên của cô cũng nhớ rõ!”
” Lão gia còn trẻ, một chút cũng không già.” San San nói câu khen tặng.
Lão gia tử quả nhiên rất cao hứng, kéo cô hỏi chuyện nhà, sau đó nháy mắt làm cho cô nhìn Giang trục Thủy.
” Nha đầu, cô thích Trục Thủy?” Lão gia tử đột nhiên hỏi.
” Vâng, thích .”
” Nhưng ta lại muốn cho hắn làm con rể của ta, cô nói ta phải là như thế nào?”
San San sửng sốt:” Ý của lão gia là……”
” Ta muốn cô tự động rời khỏi……” Ông ta mắt sang nhìn San San,” Điêu này tựa hồ ủy ủy khuất cho cô.”
Cô không biết trả lời vấn đề này như thế nào, trong lòng âm thầm sốt ruột, nghĩ rằng Giang Trục Thủy anh nhanh trở về, tôi một người không đối phó được lão già này!
” Như vậy đi!” Lão gia tử thở dài:” Nếu các người thật tình yêu nhau, ta cũng không ngăn cản các người, nhưng ta hy vọng ngươi giúp ta khuyên bảo Trục Thủy, Lâm thị chúng ta, thật sự cần con rể như hắn. Chờ nó đến ở rể nhà Lâm gia, ta có thể cho phép cô tiếp tục lui tới, tựa như hiện tại của các người.”
San San sửng sốt nửa ngày, rốt cục hiểu được ý tứ của ông ta.
Lão già này, là muốn cô làm vợ bé Giang Trục Thủy !






Bí mật của Lâm Tư Tư?
Edit: Diệp
Beta: Lady

Nhưng anh lại dùng hành động thực tế nói cho cô, chuyện đã xảy ra trên đảo kia, căn bản không hề ý nghĩa.
Như vậy cũng tốt, cô thoải mái.
Giang Trục Thủy hỏi tình hình của Tư Tư, cô nói đơn giản, cũng không có phát hiện điều gì lạ thường.
” Chỉ mong đây chỉ là toi đoán, chuyện gì cũng không có là tốt rồi.”
” Ừ, em sẽ cẩn thận. Nhưng, em ở Lâm gia, vậy vụ án của ba em làm sao bây giờ?”
” Anh sẽ tiếp tục điều tra, em chỉ cần chú ý không nên cùng Nghiêm tiểu thư mất liên lạc là được, có thời gian thì hẹn với cô ấy. Em hiện tại là quản gia, làm cái gì cũng đều tự do, không cần gò ép mình như vậy .”
” Ừ. Em đã biết.”
……
San San ở Lâm gia ngày thứ ba.
Ban đêm, San San bị ác mộng làm cho tỉnh, mang dép lê rời giường, chợt nghe hành lang có người gỏ cửa phòng Lâm Tư Tư.
Thanh âm rất nhẹ, giống như sợ cô nghe thấy.
Nhớ tới Giang Trục Thủy hoài nghi cùng lão gia tử phân phó, trong lòng cô không khỏi rùng mình, ghé tai vào trên cửa cẩn thận nghe.
Tiếng đập cửa liên tục, một lát sau, cửa mở, chỉ nghe Lâm Tư Tư nói:” Các người có phiền hay không? Không phải cho các người tránh xa một chút sao? Tôi thấy các người là đã muốn nôn!”
” Đại tiểu thư, hôm nay là kỳ hạn cuối cùng.”
” Cút!”
” Đại tiểu thư, cô nói nhỏ chút, Tiết tiểu thư ở đây……”
San San nghe ra người kia nói, thì ra Lâm Tư Tư có hai vệ sĩ nữa.
Cô khẽ nhíu mày, chẳng lẽ Lâm Tư Tư cùng này hai cái vệ sĩ đó có bí mật sao?
Tiếp tục nghe, lại không có thanh âm, hình như là đều vào phòng, cửa cũng đóng lại.
Lặng lẽ mở cửa ra, cô rón ra rón rén đi tới trước cửa phòng Lâm Tư Tư, dán lỗ tai lên cửa phòng.
Nhưng bên trong nói chuyện quá nhỏ, sau một lúc lâu nghe thấy Lâm Tư Tư cúi đầu khóc, cô cả kinh, không phải là hai tên vệ sĩ kia cả gan làm loạn, muốn làm hại đại tiểu thư?
Nghĩ đến đây, cô đang chuẩn bị phá cửa phòng bước vào, chợt nghe Lâm Tư Tư nói:” Con xin lỗi cha, con quên đi……”
Sau đó hai tên về sĩ khuyên giải an ủi :” Đừng khóc đại tiểu thư, chúng tôi cũng không muốn làm như vậy, nhưng nếu không như vậy, chúng tôi sẽ chết, cô cũng khó giữ được danh dự……”
San San nghĩ danh dự gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lâm Tư Tư bỗng nhiên lớn tiếng nói:” Các người cút cho tôi, không bao giờ xuất hiện ở trước mặt của tôi nữa!”
Một lát sau, tay cửa nhẹ nhàng chuyển động, San San cả kinh, vội quay lại phòng mình, nhìn qua khe cửa, chỉ thấy kia hai tên vệ sĩ lại rón ra rón rén đi ra, hoang mang rối loạn chạy xuống lâu.
Cô sửng sốt một chút, lập tức mặc quần áo, cũng theo chân bọn họ đi xuống lầu.
Không cần nhờ người lấy mà tự là đi vào gara, lấy một chiếc xe đi ra.
Cốp xe không khóa, San San nhanh chui vào.
Xe khởi động, tiến ra cổng lớn, hai tên vệ sĩ cùng bảo vệ cửa nói:” Tiểu thư lệnh cho chúng tôi đi ra ngoài mua đồ.”
” Đã trễ thế này mua cái gì?” Bảo vệ hỏi.
” Anh nhiều chuyện như vậy làm gì ? Nhanh mở cửa ra!”
Bảo vệ biết hai tên này là cận vệ của tiểu thư, không dám chọc, vì thế mở ra cửa.
Xe tiếp tục đi về phía trước, San San trong lòng không yên bất an, cứ như vậy đi theo ra, có phải hay không có quá liều lĩnh?
Nhớ tới Giang Trục Thủy đã từng đưa điện thoại, lại bỗng nhiên phát hiện di động thế nhưng đã quên mang. A, đi từng bước tính từng bước đi!
Lái xe mở ước chừng