Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
ng đau ..."
Ta nức nở một tiếng, đau đến cả người đều run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, : "Đi, đi ra ..."
Bùi Tranh thôi không tiến vào, nhưng cũng không nghe lời mà lui ra, hay tay khẽ vuốt ve những chỗ mẫn cảm trên người ta, cố làm lạc hướng chú ý của ta: "Đậu Đậu, mở mắt ra nhìn ta..." Giọng hắn như thì thầm mê hoặc, ta không tự chủ được mà nghe lời mở mắt, giữa làn nước mắt mờ mịt lại sa vào đôi mắt cháy bỏng bị tình, dục cùng dày vò của hắn.
"Ôm chặt ta ..."
Ta khẽ nức nở mà đặt tay lên vai hắn, áp sát vào lòng hắn, còn đang tưởng hắn cuối cùng cũng buông tha, thì trong nháy mắt, hắn ưỡn người, hung hãn xuyên qua !
Cảm giác nóng rực như phải bỏng trong chốc lát chiếm gọn thần trí của ta, ta há miệng cắn lên xương quai xanh của hắn, nước mắt lã chã rơi xuống, thân thể giống như bị cắt làm hai nửa, cái cưa kia còn mài qua mài lại, từng chút đau đớn đều kích thích thần kinh ta vô cùng rõ ràng.
Đây là loại dày vò thê thảm, vô nhân đạo nhất mà đời này ta phải trải qua.
Ngoài cắn chết Bùi Tranh, ngoài rơi nước mắt ra, ta chẳng làm được gì cả.
Bùi Tranh đem ta đẩy ngã lên giường, tiếng rên rỉ trầm thấp tràn ra khỏi cổ họng, cúi đầu hôn nước mắt trên mặt ta, khàn giọng nói : « Đậu Đậu, đừng khóc, đừng khóc ... »
Ta hối hận rồi ....
Hối hận lập Bùi Tranh làm Phượng quân.
Hối hận đã đi cùng Bùi Tranh.
Hối hận đã vào phòng hắn.
Hối hận đã chủ động quyến rũ hắn ....
Ta thật không biết sẽ đau như vậy a !
Trận dày vò này không biết đến bao giờ mới kết thúc, ta mờ mịt nhìn lên trên đỉnh đầu giống như quả cầu lắc lư, khẽ nức nở, tận đến khi giữa cơn nóng bỏng nổi lên chút cảm giác ngứa ngáy.
Ta khó chịu rên rỉ một tiếng, cắn chặt môi dưới, Bùi Tranh dường như cảm giác được sự thay đổi của ta, lại ôm chặt ta vào lòng, nâng chân ta lên, để chân ta vòng quanh lưng hắn, gắn bó càng chặt chẽ hơn, ta ôm bờ vai hắn, thuận theo cử động của hắn, sau lưng trên dưới ma sát với đống chăn đệm, cảm giác như toàn bộ thế giới đều đang lắc lư ....
"Đậu Đậu .... Nàng là của ta, chỉ có thể là của ta .... »
Ta rũ mắt, không nói lời nào.
Thật giống như đã mất đi thứ gì đó vậy, trong lòng trống rỗng, buồn rầu hoảng hốt, chẳng có chút vui sướng nào cả.
Bùi Tranh biết ta thích gì, vỗ về sau lưng trấn an ta, nhẹ giọng nói: "Lần đầu tiên, khó tránh khỏi đau đớn..."
"Vì sao không phải ngươi đau mà lại là ta chịu đau chứ..." Ta rầu rĩ nói.
"Ah.... Kỳ thực ta cũng bị đau một chút..." Bùi Tranh nói như thật.
Ta run lên một chút, Bùi Tranh vùi đầu vào cổ ta, nở nụ cười buồn. "Đậu Đậu, thật muốn ôm nàng cả đời..."
Một đời là dài như thế nào?
Một trăm năm, năm mươi năm, một ngày, hay chỉ là trong một nháy mắt?
Aizz....
Ta nâng tay xoa xoa má Bùi Tranh. Diện mạo của hắn thật tuấn tú, đường nét ngũ quan lập thể thâm thúy, một đôi mắt phượng như cười như không khiến người ta hồn xiêu phách lạc, nếu ta thực sự là dâm quân, hậu cung thế nào cũng có một chỗ cho hắn. Nhưng ta thích hắn, không phải vì bề ngoài kia, hắn đối với ta, hình như vô cùng tốt.
Ta tưởng rằng mình thích hắn nhiều như thế, còn thích nhiều hơn Tô Hoán Khanh, nhưng tại sao lúc này, không có cảm giác thỏa mãn và vui sướng như trong tưởng tượng?
Chí ít, cũng không thỏa mãn được như Bùi Tranh.
Ta hôn lên môi hắn, hình như thiếu đi chút cảm giác so với trước đây ...
Bùi Tranh dậy giúp ta lau chùi thân thể, đã quá nửa đêm, không dám tắm rửa kinh động người khác, chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng.
"Bây giờ không phải thời cơ tốt nhất ...." Bùi Tranh có chút tiếc hận nói, "Nhưng ta không hối hận."
Còn ta thì đã có chút hối hận rồi...
Lời này tuy ta không nói ra miệng, từ sau lúc hoan ái, liền vẫn im lặng, mặc cho hắn mặc quần áo giúp ta. Nhìn chiếc giường hỗn độn mùi vị sắc dục, ta có cảm giác như bị lửa thiêu. Vết máu rực rỡ nhìn mà ghê người, ta quay mặt đi, trong ngực cảm thấy có chút khó chịu ....
Bùi Tranh đổi chăn đệm, ôm ta nằm xuống, nhận thấy sự khác thường của ta, hắn dịu dàng hỏi: "Sau lại không nói lời nào thế?"
Ta hơi cuộn mình, đột nhiên nhận ra mình đang bày ra tư thế có chút phòng bị. Ta từ đầu tìm hắn, là vì chuyện gì, ngẫm nghĩ hồi lâu, mới lờ mờ nhớ ra.
Những cái vuốt nhẹ sau lưng ta chẳng chứa chút tình, dục nào, Bùi Tranh hôn mi tâm ta, dường như có sự quyến luyến vô hạn, ta trước sau lại thẫn thờ như bị mất cắp, chẳng thể hiểu cảm giác của hắn là gì. Nếu là nữ tử bình thường, bị hắn đoạt mất trinh tiết thì cũng coi như một đời một kiếp đi, nhưng ta lại không phải ...
Ta tránh khỏi môi hắn, trừng mắt nhìn hắn, "Tối nay, Tào Nhân Quảng mở tiệc chiêu đãi ngươi trên lầu Quốc Sắc Thiên Hương, ngươi cũng làm thế này với nữ tử khác sao?"
Bùi Tranh hơi ngẩn người một chút, lập tức cười nói: "Trên người ta có mùi vị nữ nhân khác sao?"
"Tuy là không có, nhưng sợ là khi rượu say quá chén , Tào Nhân Quảng lại ân cần dâng tặng, có thể khước từ sao?"
Ý cười trên mặt Bùi Tranh dần nhạt đi một chút. "Bị lỗ r