Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1255 lượt.
uả thực là khiếp sợ: “Không phải chứ, sao có thể như vậy? Tức là, tổng giám đốc Mộ thua?”
Tiêu Thần cũng cau mày, anh nhìn thấy lúc Niệm An đi tới, trực giác nghĩ là cô sẽ hỗ trợ, sao lại như vậy.
Vậy mà chờ lúc Niệm An trở lại bên bờ, chuyện cô làm đầu tiên chính là bảo người ta gọi vào số 120, bởi vì bạn Đông Phương bị sặc nước biển, hiện tại có chút thở không ra hơi.Chỉ là thằng nhóc này cương quyết cự tuyệt, lúc bị người ta vác đi còn hỏi: “Chị An, là em thắng đúng không?”
Sau khi nhận được sự khẳng định cậu ta vẫn không chịu dừng lại, chờ đến khi Lão Mộ đi tới, sau đó cười to một tiếng: “Ông chú, thật ngại quá, tôi thắng rồi, nếu không phục, lần sau chúng ta so tài.”
Lão Mộ tiến lên một bước ôm Niệm An, cười lại với cậu ta: “Được, lần sau tôi sẽ cố gắng thắng cậu.”
Lời này tương đương với việc anh thừa nhận mình thua, rõ ràng quả cầu từ tay anh tới trọng tài, hơn nữa trước đó anh còn bỏ xa Đông Phương vài mét, tính thế nào anh đều không thua, mà anh dĩ nhiên lại nhận mình thua....
Niệm An cười, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nói: “Ông xã, em sai rồi.”
Anh Xấu Lắm!
Bãi biển giữa trời, lửa trại dâng cao.Một nhóm bốn người, còn một người nữa vừa được xe cứu thương đưa đi sau một giờ đã vui vẻ trở về, chính là bạn trẻ Đông Phương Hiểu Vũ.Thằng nhóc này chính là một bông hoa tuyệt thế, là loại chết đi sống lại rất nhanh.
Năm người vây thành một vòng tròn, nghe tiếng sóng biển bên tai vang vọng, hưởng thụ sự náo nhiệt trong màn đêm yên tĩnh.
Đề nghị đốt lửa là Tình Tình nói ra, vất vả lắm mới tới bờ biển, sao có thể bỏ qua cảnh đẹp như vậy? Tiêu Thần đồng ý vô điều kiện, những người khác cũng không có ý kiến.
Chỉ là nghĩ đến Niệm An là phụ nữ có thai, cho nên đặc biệt chuẩn bị cho cô một túi thức ăn khá lớn không chứa dầu mỡ.
Buổi tối trở về khách sạn nghỉ ngơi, Niệm An đi vào phòng tắm trước, tắm giặt xong đi ra đã thấy Lão Mộ nằm trên giường, dường như đã ngủ thiếp đi. Cô ngồi ở bên giường, đưa tay sờ mặt của Lão Mộ, nhớ tới lời anh nói lúc trước có chút buồn cười: “Anh cũng thay đổi rồi, nhưng mà lại thay đổi này khá tốt, em rất thích.À, vừa rồi em hơi động lòng, so với chút xíu nhiều hơn một chút....” Cô nhìn thấy mí mắt Lão Mộ bỗng nhúc nhích, vì vậy đẩy một cái vào ngực anh, “Được rồi, đừng giả vờ nữa, mau dậy, đi tắm đi, hôi quá!”
Lão Mộ Nhắm mắt lại lắc đầu: “Anh ngủ rồi, em có thể nói tiếp, so với nhiều hơn chút xíu rốt cuộc là bao nhiêu điểm.”
Niệm An bất đắc dĩ: “13 điểm!”
Lão Mộ lần này hoàn toàn mở mắt, đứng dậy vào phòng tắm, trước khi vào cửa quay đầu lại: “Công kích người khác, đúng là không tốt.”
Niệm An vuốt bụng cảm thấy ngày này cứ hàn huyên vài câu như vậy với Lão Mộ cũng thật tốt, đáng tiếc còn có chút chuyện cần xử lý, thừa lúc Lão Mộ tắm, cô nhanh chóng cầm điện thoại của Lão Mộ ra ngoài ban công.Mấy ngày nay công việc của Lão Mộ đều xử lý qua điện thoại, trợ lý Trần sẽ tiếp nhận chỉ thị của anh, có đôi khi là nói chuyện, có đôi khi là nhắn tin.
Niệm An cẩn thận mở điện thoại Lão Mộ ra, lại phát hiện không vào được, bởi vì điện thoại có cài mật mã, cô thử nhiều lần, đáng tiếc vẫn không vào được, xem ra còn phải khiến Lão Mộ nói mật mã cho cô biết.Cô suy nghĩ một chút rồi vội vã trở về phòng, để điện thoại lại nguyên chỗ cũ.
Sau khi Lão Mộ tắm xong đi ra phát hiện sắc mặt Niệm An ngồi bên giường không tốt lắm.Trong tay cô đang cầm điện thoại của anh, nghe thấy bước chân mới ngẩng đầu lên: “Cần gì phải cài mật mã, điện thoại của em hết pin muốn lấy điện thoại của anh gọi điện, không dùng được gì cả!”
Nhìn dáng vẻ tức giận của cô, Lão Mộ lại cười, ngồi xuống bên cạnh, điền mật mã vào giúp cô: “Là lỗi của anh, em gọi điện cho ai vậy?”
Niệm An khinh thường nhìn mật mã của anh, nhanh chóng quay đầu qua: “Gọi cho Chân Chân, hình như cô ấy lại thất tình, không biết mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì.”
Lão Mộ bất đắc dĩ, để điện thoại đến trước mắt cô: “Được rồi, em dùng đi.Anh lên giường trước, dùng xong để đầu giường là được rồi.”
Niệm An cầm điện thoại di động đi đến ban công, lúc đưa lưng về phía Lão Mộ tim đập khá nhanh, nhưng bước chân không loạn chút nào.Bóng đêm giúp cô ngụy trang hoàn mỹ, cô đưa tay ra vẻ gọi điện thoại, nhưng một tay khác lại giống như đang nhắn tin, gửi tới trợ lý Trần, đại ý là: cho những người trông chừng Từ Na rút lui.
Rất nhanh nhận được tin nhắn hồi âm của trợ lý Trần: Vâng – vẫn là tin nhắnđơn giản nhanh chóng như trước.
Buổi tối lúc nằm trên giường với Lão Mộ, anh đột nhiên hỏi một câu: “Chân Chân có khỏe không? Ngày mai em có muốn đi thăm cô ấy không?”
Niệm An gật đầu: “À, em cũng muốn đi xem một chút, ngộ nhỡ cô ấy làm việc gì ngốc thì không tốt.Ngày mai anh đi đâu, đi làm sao?” Cảm thấy Lão Mộ đang vuốt ve cổ cô, Niệm An né tránh.
“Ừ, hạng mục của Tiêu Thần đã bắt đầu khởi động, số tiền chuẩn bị giai đoạn trước cũng đã bàn giao, ngày mai anh tới hiện trường xem thế nào, nếu có thể buổi tối chúng ta cùng ăn cơm, anh