Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1249 lượt.
có chút đồ cho em xem.” Xem ra hôm nay bơi lội thật sự hao tốn thể lực, Lão Mộ hơi mệt, giọng nói nhỏ dần.
Niệm An còn hỏi một câu: “Thứ gì vậy?” Đáng tiếc không có trả lời.Lúc Lão Mộ từ từ hít thở, chợt điện thoại di động rung rung.Niệm An khẩn trương vội vàng lấy điện thoại di động ở đầu giường vào lòng bàn tay, cho đến khi nó không còn rung nữa, lúc này mới điền mật mã vào.Cô học toán học, đối với chữ hay có mật mã nhạy cảm lạ thường, vừa rồi liếc được một chút, cô liền nhớ đến một dãy số và chữ.
Mở khóa ra, là tin nhắn của trợ lý Trần: Từ Na lái xe ra cửa, hướng làng du lịch ven biển.
Niệm An liền nhắn tin lại: để cô ấy đi.Nhắn xong cô liền xóa đi, sau đó ngồi bên giường đợi một chút, đến khi Lão Mộ đã thực sự ngủ say, lúc này mới rón rén xuống giường.
Mặc quần áo tử tế đợi ở chỗ hẹn, Từ Na cuối cùng xuất hiện, trông cô có vẻ mệt mỏi, vừa thấy được Niệm An liền hỏi:“Rốt cuộc cô muốn tôi làm gì?”
Ban đêm bờ biển vẫn có chút lạnh, Niệm An che kín áo khoác: “Tôi muốn cô giết bà ta.”
“Cái gì?” Từ Na kinh hãi, “Cô điên rồi!”
“Phản ứng mạnh như vậy làm gì, tôi đùa cô thôi.” Niệm An cười cười, cảm thấy việc đùa giỡn người khác rất thú vị.
Từ Na cũng không thay đổi sắc mặt: “Nói mau đi, không chừng Mộ Hữu Thành phái người đi theo cô đấy!”
Niệm An thu hồi nụ cười: “Tôi muốn cô đưa bà Tiêu đi kiểm tra sức khỏe, đến bệnh viện này.” Cô lấy ra một tờ danh thiếp đưa tới, dặn dò, “Nhất định phải là người này.”
Nhận lấy danh thiếp, Từ Na chợt muốn hiểu rõ: “Rốt cuộc cô và bà Tiêu có chuyện gì?”
Niệm An trở về: “Cô mau tìm chỗ thu xếp đi, làm xong chuyện này, tôi có thể đảm bảo Tình Tình sẽ trở về bên cạnh cô, về phần Mộ Hữu Thành, nếu cô có bản lĩnh thì thu hút anh ấy, tôi tuyệt đối sẽ không ngăn cản.” Cô nhấn mạnh từng chữ, kiên định và chân thật vô cùng.
Từ Na bị những lời này của cô dọa: “Cô thật sự tự tin như vậy sao? Tin rằng tôi không có biện pháp thu hút được Mộ Hữu thành sao?”
Niệm An quay đầu lại nhíu mày, tự nhiên cười một tiếng: “Đúng vậy, tôi rất tự tin, chẳng qua tôi tự tin là bởi vì nếu có phải rời khỏi Mộ Hữu Thành, tôi cũng sẽ vẫn sống tốt, tuyệt đối sẽ không muốn chết.Có lẽ còn sống được tốt hơn, bởi vì nếu không có anh ấy, tôi sẽ khiến mình trở nên độc lập kiên cường hơn.” Nói xong, cô đi thẳng về.
Từ Na nhìn bóng lưng của cô đứng ngẩn ngơ một lúc lâu, không biết lời của cô là thật hay giả, đồng thời cũng nghi ngờ, có phải là nên cố gắng lần cuối cùng hay không? Nguyện vọng lấy được Mộ Hữu Thành mãnh liệt như thế, nếu như Thẩm Niệm An hôm nay không như vậy, cô ta sẽ không chút do dự nghĩ cách.Nhưng Thẩm Niệm An hết lần này tới lần khác nói như vậy, tự tin kiên định như vậy, liệu có bẫy mình hay không? Lần đầu tiên Từ Na cảm thấy do dự.
Ngày hôm sau, khi Niệm An tỉnh lại, Lão Mộ đã rời đi rồi, để lại tờ giấy: Anh đi làm việc, sau khi em tỉnh lại thì gọi điện thoại tới số XXXXX, bữa sáng sẽ được mang tới.Ăn xong nhớ tìm Chân Chân!
Vừa sáng sớm đã thấy tờ giấy dặn dò thế này, vậy mà Niệm An lại cảm thấy trong lòng ê ẩm, chẳng có mùi vị gì.Nhớ tới lời mình nói tối qua, tự nhiên cảm thấy có chút hối hận.Sau đó còn dư mấy giờ, cô rửa mặt xong, ăn bữa sáng sau đó gọi xe tới bệnh viện.
Bệnh viện này với nơi lúc trước bà nội cô ở không phải là cùng một chỗ, nhưng rất giống, hơn nữa bên trong còn có bác sĩ Lương mà Niệm An quen biết, đó là một bác sĩ rất có nguyên tắc, vừa hay lúc này cô ấy đang phụ trách kiểm tra sức khỏe trong khoa.
Niệm An chạy tới hàn huyên cùng bác sĩ Lương mấy câu, cho đến khi có người tới khám sức khỏe, cô vào trong phòng nghỉ ngơi của nhân viên vừa uống cà phê vừa xem tạp chí.Nếu có chuyện gì, bác sĩ Lương sẽ cho người vào đây nói cho cô biết, cô chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được.
Khoảng chừng sau một canh giờ, có một cô y tá tới, nhìn thấy cô nói: “Bác sĩ Lương bảo tôi tới nói cho cô, người đó sắp kiểm tra xong rồi, cô có thể tới.”
Niệm An cất tạp chí xong, sửa lại quần áo trên người một chút.Bộ quần áo này của cô hơi nhỏ rồi, đó là bộ mà năm năm trước cô mặc, bây giờ mang thai, vóc người sưng vù nên mặc cũng không dễ.Cô cười cười, sáng nay nhìn người mình trong gương, chính cô cũng có cảm giác như vừa xuyên không.
Chỉ là cô có chút không ngờ, trên đường suýt nữa gặp Tiêu Thần, vì thế cô lại núp vào, bảo Từ Na gọi điện dẫn Tiêu Thần đi.Cho đến khi đã sắp xếp xong, cô mới vào phòng bệnh của bà Tiêu, nhìn vẻ mặt khẩn trương của người đàn bà đang nằm trên giường, cô cười: “Bà Tiêu, đã lâu không gặp.”
Bà Tiêu không phòng bị, lúc ngẩng đầu lên bị dáng vẻ của Thẩm Niệm An dọa giật mình, bà nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Thẩm Niệm An: “Cô đang làm cái trò gì vậy?”
Niệm An cười rạng rỡ: “Bà Tiêu quên tôi rồi sao, để tôi nhắc lại cho bà nhớ một chút.Năm năm trước lần đầu tiên tôi gặp bà chính là như thế này, lúc hạ táng bà nội cũng mặc thế này, nhớ lại chưa?”
Bà Tiêu giùng giằng muốn xuống giường: “Cô điên rồi, tôi nói cho cô biết, đừng tưởng rằng giả vờ như vậy thì tôi sẽ sợ, đời này Vạn Tú Hồng tôi chưa từng sợ ai!”