Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.
ông nói được!
Nhìn mọi người vẫn còn ở bên cạnh bàn luận, mặt Triệu Kiến Quốc tối sầm.
“Các người không có chuyện làm đúng không? Đi, động tác vừa rồi mỗi người thực hiện năm trăm cái, không làm xong buổi tối không được phép ăn cơm.”
“Vèo” một tiếng, tất cả mọi người giải tán. Chuyện cười, không nhìn thấy Liên trưởng đại nhân tức giận rồi sao? Ở lại làm gì? Tìm chết chắc?
Triệu Kiến Quốc đỡ lấy túi của Hàn Mai, dắt tay cô đi về hướng ký túc xá của mình.
Đến ký túc xá, mở cửa, đem túi vứt lên bàn, hai người lại ôm lấy nhau.
“Anh rất nhớ em!”
“Ừ, em biết. Em cũng nhớ anh!”
Hai người cứ ôm nhau như vậy thẳng đến giờ cơm tối.
Triệu Kiến Quốc buông Hàn Mai ra nói, “Anh đi tắm, sau đó chúng ta đến phòng ăn ăn cơm.”
“Không muốn, em không để cho anh đi đâu.” Hàn Mai cái gì cũng không quan tâm, chỉ nghĩ muốn ở gần anh, lần nữa chui vào trong ngực Triệu Kiến Quốc. Chỉ khi ở bên cạnh anh, cô mới có cảm giác an toàn. Chỉ có chạm vào anh, cảm nhận nhiệt độ của anh, cô mới tin đây là thật.
Khóe miệng Triệu Kiến Quốc nhẹ nhàng giơ lên, anh thật là không có biện pháp với cô gái nhỏ này. Bình thường vợ anh đều rất hiểu chuyện, chuyện gì cũng có chủ kiến riêng; chỉ khi không có người ngoài mới lộ ra một chút tính trẻ con, một chút làm nũng, anh chính là yêu tính cách này của cô.
Hàn Mai cũng cảm thấy cô và Triệu Kiến Quốc ở chung có lúc rất giống cha và con gái. Triệu Kiến Quốc thương cô, cưng chiều cô, mọi chuyện đều nhường cô, giống như cha cưng chiều con gái mình; nhưng đồng thời cũng có loại thương tiếc của đàn ông dành cho phụ nữ. Hàn Mai đùa giỡn, làm nũng với anh nhưng trong lòng cũng vô cùng lệ thuộc vào anh. Hai người đối với hình thức chung đụng này đều hài lòng, hơn nữa còn có cả thích thú.
Triệu Kiến Quốc tắm xong, Hàn Mai thay một bộ quần áo khác liền cùng nhau đi tới phòng ăn.
Hàn Mai vừa vào tới cửa liền nhìn thấy binh sĩ đứng thành từng hàng một chỉnh tề cùng nhau hô, “Chào chị dâu.”
“Chào mọi người, làm phiền mọi người rồi!” Hàn Mai bị nhiệt tình của binh sĩ dọa sợ hết hồn, vội vàng cười chào mọi người.
Phạm Bằng đã giúp hai người Hàn Mai lấy cơm xong, kêu hai người ngồi xuống.
“Chị dâu, ăn nhiều một chút, đừng khách khí, có điều thức ăn ở đây cũng không được ngon lắm.” Một tiểu đội trưởng ngượng ngùng nói.
“Không sao! Tôi thấy ngon vô cùng. Chờ sau này tôi theo quân đến bộ đội rồi sẽ mời các cậu đến nhà chúng tôi ăn cơm.”
Phạm Bằng vừa nghe liền kinh hãi nhìn Triệu Kiến Quốc một cái, thấy người ta căn bản không để ý tới mình, lại hỏi, “Chị dâu muốn theo quân sao?”
Cũng không trách hắn hỏi lại nha, vốn dĩ đã ít người thân theo quân, người trẻ tuổi như Hàn Mai mà chịu đến bộ đội chịu khổ quả thật là không có nhiều.
Nhắc tới theo quân, Hàn Mai lập tức lộ ra vẻ mong chờ, “Đúng vậy. Cũng phải chờ mấy tháng nữa các anh xây xong khu nhà cho người thân mới chuyển tới được.”
“Vậy thì tốt, đến lúc đó chúng tôi nhất định sẽ đến nhà chị ăn chực cơm, cám ơn chị dâu trước.”
Phạm Bằng cảm thấy Liên trưởng thật tốt số. Bình thường bảo Liên trưởng tìm vợ, Liên trưởng đều không chịu tìm, một khi đã tìm lại tìm được người tốt nhất, không nói đến dáng dấp xinh đẹp, tính tình cũng tốt, hơn nữa tuổi còn trẻ đã chịu theo quân, khó trách Liên trưởng muốn cất giấu.
“Chào chị dâu!”
Đột nhiên chào to một tiếng, Hàn Mai sợ hết hồn. Trong bộ đội ai không có thanh âm lớn đều không phải là người hay sao? Cô quay đầu nhìn lại, thì ra là người lúc trước chở cô tới, Vương Lôi, cười cười chào hỏi, “Chào cậu.”
“Thật không nghĩ tới người chị dâu tìm lại là Liên trưởng của chúng tôi! Tôi còn đang nghĩ nhà ai lại có cô dâu xinh đẹp như vậy? Hóa ra là Liên trưởng Triệu.”
“Tiểu tử ngươi tại sao lại biết chị dâu?”
“Hôm nay lúc tôi tới vừa đúng lúc gặp được Vương Lôi đi mua thức ăn trở về, liền xin đi nhờ xe, cậu ấy còn kể cho tôi rất nhiều chuyện thú vị trong bộ đội.” Hàn Mai giải thích."
Ánh mắt Triệu Kiến Quốc nguy hiểm nhìn Hàn Mai, Hàn Mai biết anh muốn cái gì, cảm thấy người đàn ông này thật là hẹp hòi. Sau đó lại giả bộ đáng thương, nhìn Triệu Kiến Quốc nói, “Trên đường em bị say xe, may mà có Vương Lôi ở bên cạnh nói chuyện cùng, cậu ấy kể chuyện một tân binh sợ ma đến mức tiểu ra quần, em mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.”
Triệu Kiến Quốc vừa nghe thấy vợ bị say xe, đau lòng không dứt, lập tức mặc kệ cô cùng ai nói chuyện xưa.
Hàn Mai thấy vẻ mặt của đau lòng của Triệu Kiến Quốc, cười thầm nói nguy cơ được giải trừ, không nhìn thấy Vương Lôi ở một bên đang nháy mắt ra hiệu.
Một binh sĩ không nhịn được nói với Vương Lôi, “Chính cậu sợ ma đến mức tiểu ra quần, lại dám nói ra trước mặt chị dâu, thật là có ý tứ.”
Hàn Mai bật cười một tiếng, chuyển sang nói với Vương Lôi, “Thì ra người tiểu ra quần đó chính là cậu!”
Đến lúc này mọi người đều không nhịn được cười đến ngã trái ngã phải.
Vương Lôi kìm nén đỏ bừng cả mặt, nhìn Hàn Mai uất ức nói, “Chị dâu, tôi không có…. Không có tè ra quần!”
Hàn Mai thấy hắn như vậy, cười càng vui vẻ hơn, dự