Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Cưới

Quân Cưới

Tác giả: Đệ Tứ Cá Bình Quả

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

ứu con tin anh giúp cô ta đỡ một viên đạn.”
Triệu Kiến Quốc kể lại đầu đuôi, anh không muốn gạt vợ. Hàn Mai vùi đầu vào ngực anh nửa ngày không nói lời nào. Nhưng Triệu Kiến Quốc biết cô lại khóc nữa, mặt của cô ướt đều dính vào trên lồng ngực của anh, nước mắt kia như mang theo nhiệt độ cực nóng, in một vết thật sâu vào tim anh.
Hàn Mai khóc một chút rồi dần dần ngừng lại, nhìn Triệu Kiến Quốc kiên định nói, “Chuyện này coi như bỏ qua, nhưng về sau không cho phép lại xảy ra nữa. Em biết rõ anh là một người lính, bảo vệ quốc gia, bảo vệ nhân dân là trách nhiệm của anh, binh sĩ dưới quyền cũng là trách nhiệm của anh. Nhưng anh là chồng của em, em cũng là trách nhiệm trên vai anh, cả đời hạnh phúc của em đều ở trên tay anh. Chúng ta sau này sẽ có đứa bé, anh còn có trách nhiệm của một người cha. Em không quan tâm chuyện anh có đem em xếp hạng cuối cùng hay không, chỉ xin anh trước khi quyết định làm bất cứ cái gì đều phải nghĩ đến em đầu tiên, nhớ có một người một mực… chờ anh về nhà….”
Hàn Mai nghẹn ngào nói xong, nước mắt lại chảy ra.
Triệu Kiến Quốc cúi đầu, đau lòng hôn lên nước mắt của Hàn Mai, không để sót lại giọt nào. Miệng không ngừng nhỏ giọng nói, “Sẽ không, về sau sẽ không bao giờ nữa. Anh đồng ý với em, mặc kệ như thế nào, nhất định sẽ bình an trở về gặp em. Đừng khóc, có được hay không?”
Hàn Mai lấy được lời hứa của anh, dần dần dừng khóc.
Hai người cứ như vậy ôm nhau ngủ thật say






Tình Nồng
Ngày hôm sau, lúc Hàn Mai tỉnh dậy đã không thấy Triệu Kiến Quốc đâu. Cô chuyển thân thể sang nằm lên vị trí tối qua Triệu Kiến Quốc đã nằm, kéo cao chăn trùm kín đầu, một cỗ mùi vị của đàn ông thành thục tràn đầy khoang mũi khiến cô đặc biệt thấy an lòng, ngọt ngào lại ngủ thiếp đi.
Tối hôm qua hai người giằng co đến lúc trời gần sáng mới đi ngủ. Hàn Mai không phải là người không chịu được khổ, nếu không cô đã không chủ động xin được theo quân, cô cũng không phải người yếu ớt, chỉ là một đêm không ngủ, cả ngày hôm sau sẽ không có tinh thần, nên cô mới thừa dịp Triệu Kiến Quốc ra ngoài vội vàng ngủ bù.
Phạm Bằng vừa mới đi đến sân huấn đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc trên người Triệu Kiến Quốc. Làm lính đã nhiều năm, vết thương lớn nhỏ gì cũng có rồi, Phạm Bằng ngửi một cái, biết ngay mùi này là mùi gì. Nhìn Liên trưởng Triệu thỉnh thoảng lại siết chặt eo rất quái dị liền nghĩ ngay ra là chuyện gì.
Phạm Bằng không có ý tốt trêu, “Ơ, Liên trưởng đại nhân bị làm sao vậy? Thế nào lại không cẩn thận để trật cả khớp eo như thế. Đừng nói là anh bị chị dâu đánh nha!”
Triệu Kiến Quốc huấn luyện xong trở về vẫn thấy vợ đang nằm trên giường ngủ say. Anh đặt hộp cơm trong tay xuống, mở hộp giữ nhiệt trên bàn ra thấy bánh bao và cháo vẫn còn nguyên liền cau mày. Như vậy sao được, cả ngày cô chưa ăn gì nhất định là rất đói bụng. Ban đầu anh nghĩ vợ ở nhà một mình có thể tự chăm sóc mình, kết quả thì sao? Ngay cả cơm cũng quên không ăn, thế này bảo anh làm sao mà yên tâm được.
Nhìn vợ ngủ, cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên một chút, bộ dáng vô cùng dễ thương. Triệu Kiến Quốc nằm xuống bên cạnh Hàn Mai, nắm lên một lọn tóc dài nhẹ nhàng cọ cọ trên mặt cô.
Hàn Mai đang ngủ thì cảm thấy giống như có con sâu đang bò trên mặt , mắt cũng không mở mà đưa một tay lên sờ mặt nhưng không thấy cái gì. Chỉ nghe thấy một tiếng nén cười vang lên bên tai, cô biết ngay là Triệu Kiến Quốc, lật người một cái đè lên người anh.
“Được lắm, dám trêu em.”
Triệu Kiến Quốc kéo đầu vợ xuống, hôn một cái lên môi cô.
“Ai bảo em đến bây giờ còn đang ngủ? Cơm cũng không nhớ ăn! Không thấy đói bụng sao?”
Bị Triệu Kiến Quốc nói như thế, Hàn Mai cũng có chút ngượng ngùng, cô từ nhỏ đã có thể ngủ rất lâu như vậy rồi. Hơn nữa bụng cô rỗng tuyếch, thật sự cũng cảm thấy đói. Hình như là muốn phối hợp, bụng cô đúng lúc kêu lên hai tiếng “Ùng ục” “Ùng ục” làm Hàn Mai càng thêm ngượng ngùng.
Triệu Kiến Quốc rất không nể tình cười to lại bị vợ lườm cho một cái sắc lẻm, lập tức ngậm miệng.
“Hiện tại mấy giờ rồi?”
“Mặt trời đều muốn xuống núi, em nói xem mấy giờ rồi?”
“Cái gì? Đã đến chiều tối rồi sao? Em ngủ lâu như vậy à?”
“Không sao. Mau dậy đi rồi đi tắm, anh mang cơm tối cho em, nhân lúc còn nóng thì ăn, sau đó anh dẫn em ra ngoài đi dạo.”
Hàn Mai vừa nghe thấy được đi ra ngoài liền thấy hưng phấn, ngày hôm qua cô đã muốn đi chung quanh xem một chút rồi, kiếp trước cô sống chết không chịu theo quân, cũng không đến bộ đội thăm Triệu Kiến Quốc, không biết doanh trại bộ đội trông như thế nào. Cô muốn hiểu rõ anh mà đây lại là nơi anh sống hơn mười năm, nhất định anh sẽ có rất nhiều kí ức tốt đẹp ở đây. Mặc dù cô không có mặt trong những kí ức ấy nhưng cũng không trở ngại hai người chia sẻ cùng nhau.
Hơn 20 phút sau, Triệu Kiến Quốc dắt tay Hàn Mai đi dạo trong sân huấn luyện rộng lớn, chỉ vào khu nhà đang thi công cách đó không xa nói, “Vợ, em xem, đó chính là khu nhà mới cho người thân, không tới hai tháng nữa là hoàn t