Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
, làm cho người ta đặc biệt đau lòng, cũng làm cho người ta đặc biệt khổ sở.
Tuy rằng anh không nói gì, nhưng loại cảm giác này lại truyền tới bọn họ mãnh liệt như vậy.
Ánh mắt của Đồng Tranh vừa nhìn về phía bọn người Hứa Khả, Hàn Chiến và La Hán, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt của ba tên đang ở trong vòng mù quáng này hiện rõ tự trách.
Hút xong một điếu, Tần Thiên Nham cầm áo khoát lên, "Được rồi! Cứ quyết định như vậy đi! Thời gian không còn nhiều nữa, mọi người nên nhanh hành động đi, chú ý giữ bí mật. Trong thời gian mấy ngày này, nếu mọi người không có việc gì đặc biệt quan trọng thì không được liên lạc với bất kỳ người nào."
"Dạ!"
Một mình Tần Thiên Nham đi ra khỏi "Long Uy Bảo An", lên xe Hummer màu đen của anh, ngồi vào ghế tài xế rồi đốt một điếu thuốc.
Bộ xe này là bộ xe Mạc Yên yêu thích nhất!
Anh cũng không biết tại sao, Mạc Yên dịu dàng và trầm tĩnh như vậy, lại vui mừng khi có bộ xe cuồng dã và bá đạo như vậy. Năm đó lúc anh hỏi cô, Mạc Yên cười khanh khách không ngừng nói, tại vì khí chất xe này rất giống anh! Cô rất thích màu đen này!
Hôm nay xe vẫn còn, anh luôn chăm sóc thật tốt, nhưng người thì ở đâu rồi? Lại bị anh vứt bỏ!
Anh còn có thể mang cô về sao? Yên nhi, Yên nhi của anh...tim lại bắt đầu đau!
Mắt thấy trời đã tối, Tần Thiên Nham khởi động xe, đi tới địa phương mà Lai Nhã thường xuyên lui tới---hội sở Aegean Sea.
Hội sở Aegean Sea nằm ở một nơi có phong cảnh hai bên rất tuyệt đẹp, biệt thự của hội sở rất trang nhã và xa hoa, khi vào hội sở sẽ được phục vụ đúng tiêu chuẩn cao cấp, giữ vững tính chất bí mật và điều lệ của hội viên, người đến chỗ này tiêu tiền không phải giàu có thì là sang trọng.
Bên trong tổng cộng có ba tầng, có phòng ăn, quầy rượu, đại sảnh, và phòng bao, từng tầng có giá càng cao khi lên cao.
Nói như vậy, trừ phi sinh mật của anh em hay có cái gì cần ăn mừng không thể không tới, Tần Thiên Nham cực kỳ ít xuất hiện ở trong những trường hợp như thế này. Cho nên biết tên anh thì có không ít người, nhưng nhận ra được mặt của anh, thì chỉ có lòng vòng mấy người.
Khi anh từ trên xe Hummer đen xuống, lúc sãi bước đi về phía hội sở, một thân màu đen, thân hình cao lớn uy mãnh, vẻ mặt lạnh lùng, mang theo một loại khí thế tử thần, với cuồng ngại và lạnh lùng, liếc nhìn khắp bốn phía, nhất thời làm cho trong mắt của tất cả phụ nữ ở đây hiện đầy trái tim.
Một cô nhân viên tiếp tân mê trai có hai mắt phát sáng hình trái tim tới nghênh đón, "Chào anh! Có thể mời anh..."
Lời của cô ta còn chưa nói hết thì thấy thẻ hắc kim mà Tần Thiên Nham kẹp ở tay, ôi trời là cá lớn nha! Thẻ hắc kim ở trong hội sở này chỉ vẻn vẹn có năm cái thôi. Ông chủ còn từng tự mình nói, năm vị khách quý có thẻ hắc kim ở trong hội sở Aegean Sea này đều là người đứng đầu một phương, là nhân vật không bao giờ được đắc tội, nếu không người của bọn họ sẽ cho biển hiện này sáng nhất trong đêm, tốt nhất là đừng nên đắc tội với những người này.
Một màn này chẳng những cô nhân viên tiếp tân nhìn thấy mà cũng làm cho không ít người để tâm.
Phàm là ở trong vòng này, sẽ có người đặc biệt chú ý đến những thân phận đó, một khi bị phát hiện thì những người có quyết tâm sẽ dựa vào, nhìn coi thử mình có thể dính vào quan hệ đó kiếm chút lợi ích, đây cũng là tác dụng của hội sở.
Cô nhân viên tiếp tân kìm xuống trái tim đang đập loạn nhịp của cô ta, "Xin hỏi anh họ gì? Muốn đi đến khu vực nào vui chơi?"
Khoé mắt của Tần Thiên Nham không thèm liếc cô ta, tự mình đi thẳng lên quầy rượu lầu ba, kêu một ly Liệt Diễm, nhàn hạ ngồi ở trong một phòng bao được mở cửa, một mình từ từ thưởng thức rượu.
Một ly rượu vừa mới uống được phân nửa, thì đã có năm người phụ nữ bắt đầu muốn dụ dỗ anh, đều bị ánh mắt lạnh của anh dọa sợ lui về.
Anh đang đợi, chờ đuôi cá kia mắc câu!
Trong mắt của người phụ nữ này đã sớm bán đứng cô ta, nhưng cô ta rất kiên nhẫn, cô ta đợi thì Tần Thiên Nham cũng chờ.
Nếu như anh không đoán sai, người đàn ông họ Kinh chắn chắn có giấu thứ gì đó quan trọng ở trong biệt thự của cô ta. Nếu không biệt thự của cô ta cũng không phòng thủ nghiêm mật như vậy, cửa chính và phòng sách nhất định phải có tròng mắt và dấu vân tay của cô ta mới có thể mở ra, vân tay thì có thể dễ dàng lấy, nhưng tròng mắt thì phải ở trong khoảng cách gần mới có thể lấy được.
Nếu không phải Lai Nhã quá cẩn thận, anh cũng sẽ không chờ đợi ở nơi này để lấy trộm dấu vân tay và tròng mắt của cô ta.
Thấy có vài người phụ nữ bị Tần Thiên Nham tống cổ đi, Lai Nhã lại cảm thấy có hứng thú với Tần Thiên Nham, bắt chéo chân chờ, lúc này Lai Nhã mới đứng dậy, lắc lắc eo nhỏ, đi tới trước mặt của Tần Thiên Nham.
Cô ta vô cùng tự tin, cô ta có gương mặt xinh đẹp, vóc người chuẩn, có lẳng lơ quyến rũ hơn người. Thì cô ta liền nghĩ người đàn ông này nhất định không thoát khỏi lòng bàn tay của Lai Nhã cô.
Người phụ nữ Lai Nhã này đã theo Bộ trưởng Kinh vài chục năm rồi, từ lúc Bộ trưởng Kinh vẫn còn là một Cục