Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2185 lượt.

ười của một người phụ nữ, "Người phụ nữ tên là Lai Nhã kia, là phụ tá và kiêm luôn thư ký trong cuộc sống của Bộ trưởng, cô ấy đã đi theo Bộ trưởng Kinh vài chục năm, có rất nhiều chuyện của Bộ trưởng Kinh phải thông qua sắp xếp của cô, là một người phụ nữ hiểu rõ hết tất cả về Bộ trưởng Kinh. Mình định bụng sẽ thông qua người phụ nữ mấu chốt này, xâm nhập vào hang cọp để bắt cọp con."
Đồng Tranh nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Tần Thiên Nham, sau khi sửng sốt thì cẩn thận hỏi, "Lão Đại, chẳng lẽ cậu chuẩn bị dùng mỹ nam kế sao?"
Tần Thiên Nham liếc anh một cái, "Đúng vậy! Mình chính là chuẩn bị dùng mỹ nam kế!"
Đồng Tranh trợn to mắt, "Lão Đại, cậu không sợ chị dâu lột da cậu sao? Theo mình thấy, nếu muốn dùng mỹ nam kế thì mình thấy Tiếu Trần so với cậu còn thích hợp hơn."
"Tiếu Trần?" Tần Thiên Nham nở nụ cười, mọi người đều cười to ha ha.
Chỉ gương mặt của Tiếu Trần là thối ra, trực tiếp vọt tới chỗ Đồng Tranh, "Tiểu tử đáng chết này, cậu muốn ăn đòn hả?"
Đồng Tranh khinh bỉ liếc anh một cái, "Mẹ nó! Anh đây là đang khen ngợi cậu đấy, chúng ta mấy người này đều là những con người rắn rỏi, còn cậu thì đạng như anh đẹp trai, nhìn lại cặp mắt hoa đào kia của cậu đi, ngay cả khi tức giận cũng có dáng vẻ đang câu hồn người. Nếu như mình là phụ nữ, không chừng khi bị cậu thoáng nhìn thì hồn cũng bay mất!"
Mọi người lại cười to sặc sụa.
Tần Thiên Nham nhìn Hàn Tiếu Trần, làm như chọc ghẹo nói, "Khoan hãy nói, trước kia mình vẫn luôn làm anh em với Tiếu Trần, mà thật đúng là không nhận ra nguyên lai Tiếu Trần là một đứa bé xinh đẹp và dễ thương như vậy. Mọi người nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ta đi, da thì trắng mịn, tuy rằng so với Yên nhi của chúng ta vẫn còn kém xa, nhưng bất quá so với những người phụ nữ khác thì tốt hơn nhiều, lông mày thanh tú, đôi mắt hoa đào có hơi nước bập bềnh, cái miệng nhỏ nhắn đỏ hồng mê người.... Chậc chậc, quả nhiên là mê người!"
"Lão Đại, cậu mà còn như vậy là mình trở mặt đấy!" Hàn Tiếu Trần cắn răng nghiến lợi, hé ra khuôn mặt mềm mại đen như đáy nồi.
Anh ghét nhất bị người khá nói về diện mạo của anh, vì thế anh mới chạy đi làm lính, còn muốn làm một người đàn ông mà khi nhắc tới còn phải là một binh lính tốt nhất, nhưng ôn trời lại đặc biệt yêu quý anh, cho dù giày vò như thế nào, da dẻ lúc anh sinh ra đã tốt rồi, chỉ cần vài ngày là lập tức khôi phục lại màu da mềm mại như nước, làm cho cả đám đàn ông giễu cợt không biết bao nhiêu lần, còn vì thế mà đánh nhau không ít trận, trở thanh vết sẹo mà không ai được đụng.
Nhưng bây giờ người cố tình trêu chọc anh lại là Tần Thiên Nham, là một người đàn ông mà anh luôn xem như thiên thần. Mặc dù anh rất muốn tát vào cái gương mặt đang nở nụ cười ác ý và thích thú kia, nhưng anh lại không dám! Anh sợ cái tát của anh chưa tát tới, thì anh đã té ngay đơ xuống đất rồi!
Lực chiến đấu của Tần Thiên Nham rất cường hãn, tất cả bọn họ tuyệt đối không có cách chống lại!
Tần Thiên Nham cũng không phải là một người không biết suy xét, anh vừa thấy Hàn Tiếu Trần giận thật thì cũng vội khôi phục lại sự nghiêm túc, "Thôi được rồi! Chuyện này mình chỉ đùa thôi, đối phó với người phụ nữ này vẫn nên để mình ra tay! Người phụ nữ này không thích loại tiểu bạch kiểm (mặt trắng), ánh mắt của cô ta cực sáng, quỷ kế đa đoan, thích loại đàn ông có võ có lực cường tráng, chuyện này thành hoặc bại đều phụ thuộc vào người phụ nữ này. Theo như sở thích của người phụ nữ này thì mình đi là lựa chọn thích hợp nhất."
Nhưng Đồng Tranh lại có chút lo lắng, "Lão Đại, nếu như chuyện này lỡ bị chị dâu biết thì không phải anh gặp phiền toái lớn rồi sao."
Tất cả mọi người trầm mặc xuống, trong khoảng thời gian ngắn không khí xung quanh như ngừng lại.
Thân thể của Hàn Tiếu Trần xê dịch không được tự nhiên. Tần Thiên Nham lấy đại cuộc làm trọng nên cũng làm cho anh cảm thấy mình thật sự không phóng khoáng và xấu hổ. Anh lại nhìn về phía Tần Thiên Nha xin lệnh, "Lão Đại, nếu không thì hãy để mình đi đi! Cậu và chị dâu đã xa nhau nhiều năm như thế, thật vất vả chị dâu mới trở về. Bây giờ chính là lúc cậu nên thể hiện mình, ngộ nhỡ để chị dâu hiểu lầm, vậy cậu tính sao đây?"
Thật ra ý trong lời nói của anh là, chúng ta không bao giờ muốn nghĩ tới cuộc sống thao luyện không ngừng nghỉ và cực kỳ tàn ác trước kia nữa.
Khoé môi của Tần Thiên Nham hiện ra một nụ cười khổ sở, "Nếu như chúng ta không qua được cửa ải này, thì chúng ta không có ngày mai nữa! Mình và cô ấy, tâm kết của ngày đó đã không thể nào giải được, giờ có thêm hiểu lầm thì có hơn bao nhiêu, mình chỉ có thể dùng sức của mình thể hiện để cô ấy quay về, nếu không thì..."
Tần Thiên Nham lấy ra một điếu thuốc, sờ nửa buổi cũng không tìm thấy hộp quẹt, Đồng Tranh ngồi ở bên cạnh anh vội vàng châm lửa cho anh.
Nhìn thấy anh hung hăng hít vào một hơi khói, lại phun ra từng vòng, tạo thành từng vòng khói trên không trung, cảm giác lúc này Tần Thiên Nham đặc biệt hư ảo, rõ ràng là một thiên thần nhưng chỉ cần vừa nhắc tới Mạc Yên, anh lại như một đứa con nít yếu ớt


XtGem Forum catalog