Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

ng người, Mạc Yên sửng sốt một phen, sau đó liền mỉm cười chào hỏi, "Lam phu nhân, xin chào! Tôi là Mạc Yên!"
Hiển nhiên Lam Khảm Khảm hơi bất ngờ rằng dưới ánh mắt của bà mà Mạc Yên vẫn có thể mỉm cười và thản nhiên chào hỏi bà, một đứa nhỏ dễ thương như vậy làm sao bà có thể sinh ra ác cảm cho được. Sau đó bà cũng thu lại một chút thái độ thù địch, "Ngồi đi! Tôi có chút chuyện muốn hỏi cô."
Mạc Yên làm theo ý bà, ngồi xuống đối diện bà, "Không biết Lam phu nhân có gì muốn hỏi, tôi nhất định sẽ biết gì nói nấy, hễ nói là sẽ nói ra hết."
"Tôi muốn biết, người trúng cổ trúng nó trong tình huống nào?" Vẻ mặt khi nói câu hỏi của Lam Khảm Khảm cực kỳ nghiêm túc, cặp mắt sâu xa của bà cũng loé lên tia sáng lạnh, làm cho vẻ mặt của bà có chút muốn nhấn chìm người.
Mạc Yên ho nhẹ một tiếng nói, "Người trúng cổ là anh trai tôi, tên là Nam Bá Đông, còn có cháu tôi, tên là Nam Tinh. Khoảng một thời gian trước tôi mới thấy cổ độc của anh ấy phát tác, nghe bác sĩ nói, tính mạng của anh ấy cũng chẳng còn được bao lâu nữa rồi! Anh trai và cháu trai đều là người thân mà tôi cực kỳ yêu thương, tôi không đành lòng nhìn bọn họ chịu khổ, lại càng không muốn anh ấy chết khi tuổi còn quá trẻ. Lúc bạn tốt của tôi là Độc Cô Thiên Nhai nghe thấy chuyện này, liền chỉ cho tôi một con đường sáng, nói rằng Lam phu nhân có thể có biện pháp giải được cổ độc này, nên tôi liền đánh liều tới cửa quấy rầy."
Ánh mắt của Lam Khảm Khảm chợt loé, "Cô biết Độc Cô Thiên Nhai? Cô và cậu ta có quan hệ tốt không?"
"Dạ tốt!"
"Vậy cổ độc của anh trai cô bị trúng như thế nào?"
Mạc Yên cười xin lỗi, "Thật xin lỗi, cái này thì anh ấy chưa từng nói với tôi."
Lam Khảm Khảm trầm ngâm một hồi, rồi nói, "Cổ độc này phải nhìn thấy người bị thì mới có thể xác định được cổ độc gì, như vậy đi, cô có thể liên lạc với anh cô tới tộc một chuyến hay không?"
Trong lòng Mạc Yên rất vui, "Đương nhiên là được rồi, sau khi tôi xuống núi thì lập tức gọi điện cho anh tôi, kêu anh ấy mang theo cháu tôi qua đây gặp bà."
Lam Khảm Khảm khẽ gật đầu, nâng chén trà bên cạnh lên, như không để tâm nâng lên trước mặt Mạc Yên, "Mạc Yên tiểu thư, nếm thử trà thơm trong tộc của tôi đi."
Mạc Yên có việc cầu xin người ta, người ta lại nhiệt tình mời cô dùng trà, thì làm sao cô lại không biết xấu hổ mà từ chối được. Vì thế cô liền bưng chén trà lên, làm lễ với Lam phu nhân, nhẹ nhàng uống hết ngụm trà thơm đó.
Đột nhiên cảm thấy trong cổ như có thứ gì đó chuyển động, trong lòng Mạc Yên hồi hộp nhảy lên. Sau đó liền nghĩ tới mình và Lam phu nhân mới quen biết sơ sơ, cũng không có đắc tội với bà, nên chắc không có việc gì đâu.
Lam Khảm Khảm thấy Mạc Yên uống xong chén trà, khóe môi nâng lên một nụ cười mỉm, cười đến có chút lạnh lẽo: "Mạc Yên tiểu thư, nếu như không có việc gì, vậy thì cứ như vậy đi, chờ anh và cháu cô tới, tôi phải nhìn xem là cổ độc gì thì mới tìm biện pháp trị được."
Mạc Yên đứng dậy, hơi có chút khom người với Lam Khảm Khảm, "Vậy làm phiền phu nhân rồi. Mạc Yên xin đi trước!"
"Đi thong thả! Không tiễn!"
Nhìn bóng dáng Mạc Yên biến mất, giữa con mắt của Lam Khảm Khảm bắn ra một tia độc ác, nếu như Nam Bá Đông thật sự là hung thủ hại chết Phượng Phượng, bà tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn ta."
Mạc Yên vừa bước ra cửa chính của Phật đường, liền nhìn thấy một đám người xa lạ đi tới.
Lúc nhìn thấy trong đám người đó có bóng dáng của một lớn một nhỏ, sau khi kinh ngạc, trong nháy mắt Mạc Yên đã nâng lên một nụ cười.
Lúc này, Nam Bá Đông và Nam Tinh cũng thấy được cô.
Nam Tinh kêu lên một tiếng "Mẹ" liền chạy nhào về hướng cô, ôm lấy cô thật chặt, mang theo chút quở trách, "Mẹ, làm sao mẹ có thể tự mình chạy đến nơi này chứ? Mẹ có biết là con và ba lo lắng cho mẹ lắm không."
Mạc Yên dịu dàng vỗ về khuôn mặt xinh trai của nó, "Được, mẹ biết sai rồi! Không phải mẹ đã để lại mảnh giấy cho các người sao? Mẹ biết các người nhất định sẽ đi tìm mẹ!"
Đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng "hừ" nặng nề và lạnh lẽo, Mạc Yên nâng mắt nhìn Nam Bá Đông, có chút cười lấy lòng, "Anh Đông, anh cũng đến rồi sao? Rất đúng lúc, vừa rồi Lam phu nhân có nói em mời hai người đến đây, giờ hai người đã ở đây, vậy cũng tiết kiệm được thời gian."
Đoàn Kiều Thành nhìn Mạc Yên trời sinh đã dịu dàng với nụ cười lấy lòng kia, miệng cười cũng rất tinh khiết và sáng long lanh, làm cho tim của anh đập nhanh, trong khoảng thời gian ngắn nhìn đến thất thần.
Khó trách anh Đông lại căng thẳng vì cô, người đẹp lung linh và tinh tế như vậy đổi lại là anh thì cũng nhất định cất cô ở nhà, cũng không cho bất luận kẻ nào ngấp nghé nửa phần.
Thật đáng tiếc! Làm sao Đoàn Kiều Thành anh lại không tốt số gặp được một người đẹp như vậy chứ?
Chẳng những chỉ có Đoạn Kiều Thành nhìn mất hồn mà ngay cả những người đàn ông khác ở đây, cũng nhìn đến thiếu chút nữa là chảy nước miếng.
Đột nhiên Nam Bá Đông ngoái đầu nhìn lại, mới thấy mọi người thất thố, nhịn không được cảm thấy rất giận dữ, thân hình cao lớn chắn ở trước mặt của Mạc Yên, nặng nề h


XtGem Forum catalog