Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342162
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.
m hơi gật đầu với Trình Khuynh Nam và Mạc Yên, "Xin hai cô ở đây chờ một chút, chờ tôi vào trong báo một tiếng."
Tính tình Mạc Yên tốt nên cười nói, "Vậy làm phiền bác Lam rồi."
Nhưng đôi mi thanh tú của Trình Khuynh Nam lại nhẹ cau, sắc mặt có chút không kiên nhẫn. Nếu như không phải muốn lợi dụng bọn họ, cô mới không thèm tìm tới trước mặt của Lam Thiên Long, nghĩ đến Lam Thiên Long quấn quýt si mê cô, trong lòng Trình Khuynh Nam cũng đặc biệt vặn vẹo.
Hai người đứng ở bên ngoài một hồi lâu, liền nhìn thấy bác Lam dẫn một người đàn ông có thân hình to lớn và khoẻ mạnh, tướng mạo thô kệch và tài giỏi đi nhanh ra.
"Nam Nam, sao em lại tới đây? Sao không nói cho anh một tiếng, anh sẽ ra ngoài đón em!"
Trong hai mắt của Lam Thiên Long đầy thâm tình chỉ đặc biệt nhìn Trình Khuynh Nam, ngay cả là Mạc Yên, người đẹp như vậy đứng ở bên cạnh của Trình Khuynh Nam mà anh cũng đều làm như không nhìn thấy, có thể thấy được Lam Thiên Long yêu Trình Khuynh Nam sâu đậm như thế nào.
Lam Thiên Long không hề che dấu ánh mắt nóng bỏng của mình, làm cho trong lòng của Trình Khuynh Nam cảm thấy không được tự nhiên. Vì muốn che dấu sự mất tự nhiên của mình, Trình Khuynh Nam đẩy Mạc Yên lên, "Thiên Long, đây là Mạc Yên, bạn của em, hôm nay em mang cô ấy tới đây là có chuyện muốn nhờ bác gái."
Lúc này Lam Thiên Long mới phát hiện ra Mạc Yên, khi nhìn thấy gương mặt trong sáng, lịch sự và nho nhã của Mạc Yên, anh sững sờ một chút, sau đó gật đầu với Mạc Yên xem như là chào hỏi.
Sau đó anh lại đưa ánh mắt rơi vào trên mặt của Trình Khuynh Nam, đôi lông mày đậm nhăn lại, sắc mặt có chút khó xử, "Nam Nam, em cũng biết mẹ anh, bà ấy..."
Trình Khuynh Nam vội nói, "Em biết bác gái đã không quan tâm chuyện ở bên ngoài nhiều năm, nhưng Thiên Long, anh coi như là giúp đỡ em đi, để em đi vào nói chuyện với bác gái một chút, chỉ một chút thôi có được không? Nếu như bác gái có ý kiến thì tụi em lập tức lui ra có được hay không?"
Người ở trong lòng mình khó có dịp muốn nhờ mình, làm sao Lam Thiên Long có thể nhẫn tâm nói không chứ?
Anh lập tức cười nói, "Vậy được rồi! Anh mang hai người tới chỗ mẹ anh, nhưng nếu như mẹ anh mất hứng, Nam Nam, em phải chạy ra mau có biết không?"
Trình Khuynh Nam vội vàng gật đầu, "Dạ biết!"
Được Lam Thiên Long dẫn, ba người bọn họ xuyên qua vài hành lang uốn lượn, đi đến phía sau, khi đi đến phía sau nhìn thấy một toà lầu nhỏ viết là "Phật đường", trong lòng Mạc Yên nắm thật chặt, khó trách Trình Khuynh Nam nói Lam Khảm Khảm không lo chuyện đời đã nhiều năm, là vì bà ấy tin Phật nên ăn chay niệm Phật rồi.
Lam Thiên Long gõ cửa, một người như nhũ mẫu hơn năm mươi tuổi ra mở cửa, vừa thấy là Lam Thiên Long, thì vội làm lễ, "Nô tỳ bái kiến đại thiếu gia!"
*(Vì ở đây vẫn còn lạc hậu, nên mình sẽ dịch hơi nghiêng về cổ đại.)
Lam Thiên Long cười hỏi, "Nhũ mẫu, mẹ con đâu?"
Nghe bọn họ xưng hô, trong lòng Mạc Yên có chút chấn động, bọn họ ở nơi này xưng hô vẫn còn giống như thời cổ sao, kiến trúc ở xung quanh và cách ăn mặc cũng đều là phong cách của thời xưa, còn có phong cảnh xinh đẹp ở nơi này, hiển nhiên như một thế ngoại đào viên không lây nhiễm thế tục.
Ánh mắt của vị nhũ mẫu kia nhìn Lam Thiên Long rất hiền từ, nhưng cũng cực kỳ cung kính, "Phu nhân đang lễ Phật, đại thiếu gia có việc muốn nói với phu nhân sao?"
"Dạ, con và Nam Nam có việc muốn tìm mẹ bàn một chút."
Đang nói, trong phòng liền truyền đến một giọng nữ mang theo chút tang thương, "Nhũ mẫu, để cho bọn người của Thiên Long vào đi!"
"Dạ, phu nhân!"
Nhũ mẫu mở cửa, lách người qua để cho Lam Thiên Long dẫn Trình Khuynh Nam và Mạc Yên đi vào.
Mạc Yên đi theo sau lưng bọn họ vào, Phật đường cực kỳ rộng lớn, đàn hương ở bên trong lượn lờ, thờ cúng ở chính giữa chính là chủ thần linh và là thần hộ mệnh tối cao nhất của Tộc Nập Tây--Thần Tam Đoá.
Trước tượng đài to lớn đó có một người phụ nữ mặc quần áo Tộc Nạp Tây đang quỳ trên đệm lót, nhìn từ bóng lưng đó, có thể thấy thân hình nhỏ gầy, từ khi bọn họ tiến vào cho đến khi đứng ở một bên, thân thể của bà ấy vẫn thẳng tắp, sừng sững và bất động, chẳng qua chỉ có tay chuyển động giữa Phật châu, đôi môi mấp máy, mơ hồ như đang đọc kinh Phật, nhưng bọn người của Mạc Yên thì lại nghe không hiểu bà ấy đang đọc kinh gì.
Nghĩ đến bà có thể là Lam Khảm Khảm, thì thấy có hi vọng là đại ân nhân có thể cứu được Nam Bá Đông và Nam Tinh ở trong nước sôi lửa bỏng, trong lòng Mạc Yên kích động và bất ổn, cô không biết phải làm sao mới thuyết phục được Lam Khảm Khảm cứu người.
Nhũ mẫu lén lút lui xuống, Trình Khuynh Nam muốn nói chuyện, nhưng Lam Thiên Long đè cô lại, ý bảo cô bình tĩnh một chút đừng vội.
Đợi Lam Khảm Khảm niệm xong một đoạn kinh, lúc này mới đúng dậy, con mắt lạnh nhạt hơi liếc mắt nhìn bọn họ, rồi nói, "Theo tôi qua đây!"
Lúc này Mạc Yên mới nhìn rõ diện mạo của Lam Khảm Khảm, bà ấy bảo dưỡng thật là tốt, nhìn tuổi của Lam Thiên Long, thì Lam Khảm Khảm ít nhất cũng phải bốn mươi, nhưng da bà lại không có nếp nhăn, mặt mày