Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

n ứng lại một câu, Lương Mộc Lan oán trách trợn mắt nhìn ông, "Sao ông không nói một câu gì với tôi hả! Ai ôi, tim tôi ở nơi này loạn muốn chết, con gái bây giờ từng người so với từng người lại càng không đáng tin, tại sao toàn bộ lại như vậy chứ?"
Tần Kiến Quốc đột nhiên vứt điếu thuốc, lấy điện thoại đẩy cửa đi ra ngoài, vừa nối thì lập tức hỏi, "Con đang ở đâu?"
"Đang ở nhà trọ!"
"Con lập tức về nhà cho ba, ba có việc muốn hỏi con!"
"Chuyện gì vậy? Không nói ở trong điện thoại được sao?"
"Ba muốn giáp mặt hỏi con!"
Tần Kiến Quốc hét lớn một tiếng, Lương Mộc Lan sợ đến mức toàn thân run rẩy, vẻ mặt khẩn trương nhìn ông, "Lão Tần, ông làm sao vậy? Ông gọi cho ai đấy? Đã xảy ra chuyện gì?"
Tần Kiến Quốc đột nhiên ném điện thoại, xoay người nhìn lại Lương Mộc Lan như muốn ăn thịt người, "Bà ngậm miệng lại cho tôi! Đều là tại bà làm loạn, đều là tại bà! Nếu như nhà họ Tần của tôi mà có xảy ra chuyện gì, người đầu tiên tôi không buông tha chính là bà!"
"Lão Tần, ông điên rồi sao?" Cả mặt ông đều hung dữ và khủng bố, Lương Mộc Lan sợ đến mức rụt lại ở trên ghế sa lon, "Aaaa" hét lên một tiếng, bưng kín hai mắt không dám liếc nhìn ông.
Thật là đáng sợ! Lúc nào thì người đàn ông của bà lại trở nên đáng sợ như vậy rồi!
Tần Kiến Quốc giận dữ ở trong phòng khách đi qua đi lại, đợi hai tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy bóng dáng của Tần Thiên Nham, cơn tức của ông càng cháy mạnh hơn.
Tần Kiến Quốc đợi hoài không thấy người về, ông lại gọi điện thoại tiếp, Tần Thiên Nham lại không nghe máy, Tần Kiến Quốc tức giận tới mức sắp ném điện thoại.
Tần Kiến Quốc lập tức kêu nhân viên cảnh vệ Đỗ Uy tới, kêu anh tự mình đi \'mời\' Tần Thiên Nham về đây.
Ông ở một bên vừa chờ, vừa mắng ở trên miệng là thằng nhóc thối tha kia, nếu đêm nay mà ông không moi ra được câu trả lời ưng ý từ miệng Tần Thiên Nham, thì ông thật sự rất lo lắng! Nếu như mà bị thằng nhóc kia vì tuỳ hứng mà làm bậy, có phải ông nên phát bệnh tim hay không đây!
Kết quả nửa tiếng sau Đỗ Uy trả lời không tìm được Tần Thiên Nham.
Tần Kiến Quốc và Lương Mộc Lan ở nhà đợi cả đêm, cũng không thấy Tần Thiên Nham trở về. Sau đó lại gọi điện cho Tần Thiên Nham, anh rõ ràng là tắt máy, Tần Kiến Quốc tức giận đến mức muốn phát điên.
Nghĩ đến phái người đi tìm thì ông lại sợ làm cho Thủ trưởng Nhất Hào chú ý, lại không dám gióng trống khua chiêng đi tìm người, chỉ có thể âm thầm phái vài người đến ở khu nhà trọ và công ty của anh chờ, đành ôm cây đợi thỏ!
Tần Kiến Quốc không đợi được Tần Thiên Nham thì liền bị Thủ trưởng Nhất Hào gọi điện tới kêu ông lập tức tới trung ương bộ phận quân đội, có việc cần bàn bạc.
Giọng nói của Thủ trưởng Nhất Hào lạnh buốt lại khiến toàn thân của Tần Kiến Quốc xuất ra mồ hôi lạnh.
Ông gõ cửa phòng của ông cụ Tần, nói với ông cụ vài câu. Khi nhận được chỉ thị của ông cụ thì mới lo sợ bất an đi ra khỏi cửa.
Tần Kiến Quốc bước vào Trung Nam Hải thì phát hiện toàn bộ áp khí trong Trung Nam Hải đều đặc biệt thấp, cả đám đi rất vội vàng, ngay cả thở cũng không dám phát ra tiếng.
Chung quanh áp lực như vậy lại làm Tần Kiến Quốc càng thấy lo lắng và bất an.
Tại cửa phòng thủ trưởng, Đỗ Vũ Đồng đã sớm chờ ở nơi đó, vừa thấy Tần Kiến Quốc tới, ông lập tức chạy lên nghênh đón, "Tư lệnh Tần, ông chờ ở đây, tôi vào thông báo cho ông một tiếng."
Tần Kiến Quốc khách khí gật đầu, "Thư ký Đỗ, làm phiền ông rồi!"
Chỉ chốc lát thư ký Đỗ liền đi ra, mời Tần Kiến Quốc vào trong.
Thủ trưởng Nhất Hào ngồi ngay ngắn ở trước bàn công tác của ông, Tần Kiến Quốc đi vào, ông liền nâng mắt nhìn thoáng qua, khi Tần Kiến Quốc chống lại ánh mắt sắc bén của Thủ trưởng Nhất Hào, trong lòng ông liền lạnh, lập tức chào theo kiểu quân đội, "Chào thủ trưởng!"
"Ngồi đi!" Giọng nói của Thủ trưởng Nhất Hào so với ngày xưa giờ lại càng lạnh hơn, càng làm cho Tần Kiến Quốc lo sợ bất an.
Thủ trưởng Nhất Hào hắng giọng nói, "Là thế này, có chuyện đã nghĩ thông suốt nên nói cho cậu một phen, bộ trưởng bộ phận tổng tham quân Lôi Trường Giang đã được phái tới quân khu ở Nam Kinh nhậm chức vị quan trọng, suy sét đến nhân viên được an bài trước mắt, phía trên quyết định tạm thời điều cậu qua đó, đảm nhiệm bộ trưởng bộ phận tổng tham quân. Hôm nay cậu nên trở về giao phó toàn bộ việc lại cho Phó tư lệnh, ngày mai đi báo danh đi!"
Lời nói này của Thủ trưởng Nhất Hào như sấm sét chém vào đầu Tần Kiến Quốc.
Sau một lúc, ông mới gian nan hỏi ra một câu, "Thủ trưởng, là tôi đã làm sai chuyện gì sao?"
Ai mà chẳng biết, những thực quyền quan to này của bọn tổng tham quân là địa phương ăn không ngồi chờ dưỡng lão. Bây giờ ông là lão đại ở quân khu lại bị điều tới vị trí này, chính là một bộ phận quân sự không gây sự chú ý, tuyên bố này làm cho ông, Tần Kiến Quốc, không kịp có thời gian xoay sở.
Thủ trưởng Nhất Hào cực kỳ nghiêm khắc trách mắng, "Đồng chí Tần Kiến Quốc, cậu nói vậy là có ý gì, đây là quân uỷ ở trung ương quyết định, không phải là một mình tôi định đoạt. Tôi còn có việc, cậu ra ngoài đi! Nhớ rõ